Chào các bạn, mời bạn quảng cáo banner tại đây kích thước 500x70 - giá mềm 700.000/tháng. liên hệ suckhoegd@gmail.com. Mr.Cường



| 0 tin nhắn ]

Thật không dễ dàng khi trong nhà xuất hiện một bé lười ăn vì cha mẹ thường phải dành rất nhiều thời gian và công sức để ‘chiến đấu’ với bé.
Dưới đây là gợi ý giúp bạn cải thiện vấn đề, từ Realmomguide:

1. Tạo tâm lý cạnh tranh

Phần lớn các bé đều thích sự thách thức; chẳng hạn, nếu có ai đó giành món đồ chơi của bé và nói “Cái này của cô”, bé sẽ phản ứng bằng cách chạy nhanh tới, lấy lại món đồ của mình. Tương tự, bạn (hoặc những thành viên khác trong gia đình) có thể chọn lấy một món ăn bày trên đĩa, để trước mặt bé và nói: “Cái này của mẹ”.

2. Loại trừ đồ ăn vặt

Bởi vì khi bé đã no bụng bởi snack, bé sẽ không còn cảm giác thèm ăn vào những bữa chính.

3. Thức ăn trước, hoa quả sau

Nguyên tắc là sau khi bé đã hoàn thành bữa chính, bé sẽ nghỉ ngơi trong vòng một giờ đồng hồ. Cuối cùng, bé sẽ được thưởng thức món hoa quả yêu thích. Ngoài ra, bạn cũng nên sử dụng nước lọc là đồ uống chính, bên cạnh nước hoa quả tươi.
4. Làm mẫu cho bé

Không nên cho bé ăn một món từ ngày này sang ngày khác; thay vào đó, tự bản thân bạn nên thử những món mới và để bé bắt chước. Nên tạo điều kiện cho bé thưởng thức hương vị của nhiều loại thức ăn.

5. Khẩu phần nhỏ

Một bát cháo đầy tới ngọn thường quá sức với các bé, bạn có thể chia bát cháo này thành 2 phần nhỏ và khuyến khích bé ăn hết một nửa trước. Nếu bé tiếp tục ăn hết chỗ cháo còn lại thì không còn gì tốt bằng; tuy nhiên, nếu bé chỉ ăn hết một nửa số cháo đó, bạn cũng không nên quá lo lắng. Suy cho cùng, dạ dày của bé vẫn còn nhỏ nên chưa thể chứa một lượng thức ăn lớn cùng lúc.

6. Tạo đồ ăn theo cách vui nhộn

Thay vì việc bạn đưa cho bé những miếng phômai bình thường, bạn có thể dùng tăm (dĩa) khắc lên mặt miếng phômai thành hình vui nhộn. Sau đó, bạn đặt tên cho miếng phômai đó là “mặt trời nhỏ” hoặc “chú hề vui tính”. Các bé thường thích đồ ăn nếu trông nó mới lạ.

7. Cùng bé tham gia nấu ăn

Các bé có xu hướng ăn nhiều hơn với những thứ mà bé được tự tay làm; vì thế, bạn có thể hướng dẫn bé cùng xếp hoa quả hoặc trang trí rau trên đĩa.

8. Không dùng thức ăn để dỗ bé

Lúc đầu, bé có thể ăn được nhiều hơn một chút nhưng sau đó, chính điều này sẽ tạo thói quen xấu cho bé. Bạn cũng không nên dùng những món tráng miệng để làm phần thưởng khi bé hoàn thành bữa chính.

9. Để bé ngồi cùng bàn ăn

Cho dù bé không muốn ăn, bạn vẫn nên để bé ngồi cùng mâm với các thành viên khác trong suốt bữa ăn. Điều này nghe có vẻ khó tin nhưng nếu bé chịu ngồi bên cạnh bạn nửa giờ đồng hồ, nhiều khả năng, bé sẽ muốn ăn thứ gì đó.

10. Cha mẹ nên kiên trì và bình tĩnh

Bạn khó mà ép bé ăn được theo ý muốn. Các chuyên gia cho rằng, có một số giai đoạn hoặc với một nhóm bé, tình trạng lười ăn dường như “hết thuốc chữa”. Cha mẹ nên tự động viên: “Khi đói, bé sẽ ăn thôi” và tiếp tục kiên trì chăm bé ăn.

11. Kiểm tra lượng kalo hàng ngày của bé

Với một bé kén ăn, bạn nên cẩn thận nhẩm tính lượng dinh dưỡng mà bé dung nạp vào cơ thể mỗi ngày. Sau đó, bạn nên trao đổi với bác sĩ dinh dưỡng để tìm cách cân bằng năng lượng cho bé.
Theo Mẹ và Bé
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Ở nội thành Cần Thơ, gần đây số trẻ suy dinh dưỡng thể béo phì tăng, còn ở ngoại thành số trẻ suy dinh dưỡng thể teo lại chiếm tỉ lệ cao. Ở cả hai khu vực, số trẻ em suy dinh dưỡng chiều cao cũng nhiều.

Theo Trung tâm Chăm sóc sức khỏe sinh sản Cần Thơ, tỉ lệ trẻ em suy dinh dưỡng mỗi năm đều giảm nhưng không đáng kể. Năm 2003, tỉ lệ trẻ em dưới 5 tuổi suy dinh dưỡng của toàn tỉnh Cần Thơ (cũ) là 24%. Sau khi chia thành TP Cần Thơ và tỉnh Hậu Giang, năm ngoái tỉ lệ suy dinh dưỡng trẻ em dưới 5 tuổi ước tính gần 14%.

46% thấp còi

Đề tài nghiên cứu "Đánh giá tình trạng suy dinh dưỡng bệnh nhi nhập viện tại Bệnh viện Nhi Đồng Cần Thơ” của tiến sĩ Lê Hoàng Sơn, khảo sát trên 1.000 trẻ em từ 1 tháng đến 5 tuổi.

Bệnh viện tiếp nhận bệnh nhi ở Cần Thơ và một số tỉnh lân cận. Kết quả cho thấy tỉ lệ suy dinh dưỡng khá cao. Trong đó suy dinh dưỡng cân nặng theo tuổi là gần 31%, suy dinh dưỡng chiều cao theo tuổi là 46%, suy dinh dưỡng cân nặng theo chiều cao là 25%, còn số suy dinh dưỡng thấp còi là 46%.
Chị N.T.T.T. ở thị trấn Cờ Đỏ, huyện Cờ Đỏ, có con suy dinh dưỡng độ 3, cho biết lúc mang thai, mẹ chồng cứ dặn không được ăn uống nhiều chất bổ, thai lớn sẽ sinh khó. Hơn nữa, cuộc sống không dư dả nên chị chẳng chú ý bồi bổ. Gần ngày sinh chị mới đến trạm y tế khám, bào thai không tăng ký theo đúng biểu đồ, bé sinh ra nhẹ cân. Tới giờ, con chị đã 2 tuổi nhưng vẫn suy dinh dưỡng. Chị nói nhà khó khăn, không có chế độ ăn riêng cho cháu và cũng không có khả năng mua sữa cho cháu uống thường xuyên. Thế nhưng, quanh nhà chị có nhiều đất trống, có thể tận dụng nuôi gà, cá... trồng rau, cây trái để tạo nguồn dinh dưỡng tại chỗ.

Miễn là no bụng

Ở một điểm giữ trẻ tập trung ở thị trấn Cờ Đỏ có khoảng 20 cháu, có bé đã 5 tuổi nhưng nhìn như mới 3 tuổi; có bé đã 12 tháng tuổi mà chỉ cân nặng chưa đầy 8kg... Một cô bảo mẫu nói: "Ở đây, các cháu được cho ăn một buổi ở lớp với số tiền là 5.000 đồng/cháu. Nhiều gia đình không có tiền đóng nhiều hơn, vì vậy bữa ăn các cháu cũng chỉ gói gọn như vậy, dinh dưỡng không đủ. Nên bổ sung dinh dưỡng phải được cha mẹ quan tâm ngay tại nhà. Tôi cũng nhắc nhở các bà mẹ chú ý chăm lo bữa ăn cho trẻ nhưng do mưu sinh vất vả nên cứ có gì ăn nấy, miễn no bụng".

Một hình ảnh khác là những đứa trẻ suy dinh dưỡng thể béo phì. Con của chị N.T.H., ở phường An Hòa, quận Ninh Kiều, mới học lớp 4 nhưng đã nặng gần 60kg. Chị bảo: "Khi điều kiện gia đình khá lên, tôi ép cháu ăn nhiều thịt cá, uống nhiều sữa hộp... Sau đó, càng ngày cháu càng ăn nhiều hơn, không thể kềm lại được, tăng cân liên tục". Chị tìm đến bác sĩ tư vấn dinh dưỡng mới vỡ lẽ béo phì cũng là một dạng suy dinh dưỡng nhưng việc khống chế tăng cân rất khó khăn.

Tiến sĩ Lê Hoàng Sơn, Bệnh viện Nhi Đồng Cần Thơ, nói vấn đề dinh dưỡng trẻ em kể từ khi còn là bào thai trong bụng mẹ ít được chú ý, nên mặc dù ĐBSCL là vựa lương thực của cả nước nhưng tỉ lệ suy dinh dưỡng cao. Đến giai đoạn bệnh lý, thông thường gia đình và cả bác sĩ chỉ chú trọng điều trị, bỏ quên chế độ dinh dưỡng bệnh lý cho trẻ, vì vậy có nhiều trường hợp sau đó dẫn đến suy dinh dưỡng kéo dài, suy kiệt.

Tư vấn... bán cháo

Bác sĩ Sơn nói: "Trong năm nay, chúng tôi sẽ xây dựng phòng khám điều trị, tư vấn dinh dưỡng và thực hiện chế độ ăn bệnh lý cho trẻ nội trú”.

Muốn giảm được tỉ lệ suy dinh dưỡng trẻ em cần tập trung công tác tư vấn, hướng dẫn thực hành dinh dưỡng cho cộng đồng dân cư. Bác sĩ Phạm Thị Nguyên, phó giám đốc Trung tâm Chăm sóc sức khỏe sinh sản, nói: "Hiện nay việc tuyên truyền, hướng dẫn thực hành dinh dưỡng chủ yếu dựa vào mạng lưới cộng tác viên dinh dưỡng (mỗi ấp, khu vực có một cộng tác viên) và cán bộ phụ trách dinh dưỡng của trạm y tế". Hằng tháng họ tổ chức một buổi thực hành dinh dưỡng, cung cấp thông tin về chế độ dinh dưỡng cho trẻ em, bà mẹ.

Tuy vậy, hiện nay ở nhiều địa phương, hiểu biết về dinh dưỡng còn nhiều lỗ hổng lớn. Cả vùng ĐBSCL không có được những trung tâm chuyên sâu tư vấn về dinh dưỡng. Những địa chỉ tư vấn hoặc trung tâm dinh dưỡng ở một số phường hiện nay chỉ lo bán cháo dinh dưỡng. 

(Vndoc.com - Theo TT)


VNDOC.COM - BS MANH HA

VNDOC.COM - Mỗi ngày một bài về sức khỏe tình dục và...Rất nhiều bài viết hay khác...


My World Visitor Profile Map
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Sáng 10-4, bé Hồ Võ Duy Luân, 2 tuổi, đã xuất viện sau khi các bác sĩ ở Bệnh viện Nhi Đồng 1 TP.HCM gắp hạt mãng cầu ra khỏi đường thở.

Chiều 7-4, bé Duy Luân ở phường 5, thị xã Gò Công, Tiền Giang, đang chơi trước sân nhà bỗng ho sặc sụa, tím tái, bất tỉnh. Người nhà lập tức đưa bé đến Bệnh viện Đa khoa khu vực Gò Công trong tình trạng nguy kịch: không bắt được mạch, không đo được huyết áp, ngưng thở, ngưng tim, tím tái toàn thân. Bé được chẩn đoán suy hô hấp, suy tuần hoàn, viêm thanh quản cấp trên bệnh nhân nghi ngờ có dị vật đường thở. Bé được chuyển đến Bệnh viện Nhi Đồng 1.

Tại Bệnh viện Nhi Đồng 1, bé vẫn còn khó thở co kéo cơ hô hấp phụ. Trên phim X-quang phổi của bé có hình ảnh ứ khí bên phải. Lập tức bé được các bác sĩ hội chẩn và chuyển đến phòng mổ khoa tai mũi họng. Lúc 0g50, bác sĩ Phan Gia Duy Linh cùng kíp trực đã soi thanh quản, khí quản, phế quản cho bé gắp ra được một hạt mãng cầu nằm ở góc phế quản bên phải. Sau đó nhịp thở của bé trở về bình thường. 

Trường hợp này một lần nữa nhắc nhở phụ huynh chú ý đến trẻ, không cho trẻ chơi với các vật nhỏ hoặc ăn các loại trái cây có hạt vì các loại này rất dễ trở thành dị vật đường thở, gây nguy hiểm cho tính mạng của trẻ.

(VNDOC 's Blog - Theo TT)


-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Chảy máu mũi là một triệu chứng ít gặp, do vậy khi trẻ bị chảy máu mũi quí phụ huynh rất bối rối, không có cách xử lý phù hợp. 

Một cuộc điều tra gần đây tại phòng khám tai mũi họng Bệnh viện Nhi Đồng 1 cho thấy 90% quí phụ huynh có con bị chảy máu mũi đều có cách xử trí không đúng.

Nguyên nhân

Chảy máu mũi là triệu chứng của nhiều bệnh, ở trẻ em triệu chứng này thường gặp trong các bệnh lý sau.

Nhóm nguyên nhân thường gặp:

Chảy máu mũi vô căn: đây là nguyên nhân thường gặp nhất, chiếm trên 90%, lành tính nhất, tuy nhiên bệnh hay lặp đi lặp lại, do vậy thường làm quí phụ huynh lo lắng.

Nhóm nguyên nhân ít gặp hơn: 

- Dị vật mũi: thường kèm theo thối mũi, chảy mũi, nghẹt mũi một bên.

- Viêm xoang mũi: viêm xoang mũi cấp và mãn tính đều có thể làm tổn thương niêm mạc gây chảy máu mũi.

- Một số bệnh lý về máu: xuất huyết giảm tiểu cầu, suy tủy, bệnh thiếu các yếu tố đông máu.

Nhóm nguyên nhân hiếm gặp:

- Các loại u: u máu vách ngăn, u máu cuống mũi, u ác tính xoang hàm, u xơ vòm.

- Một số bệnh lý dị dạng mạch máu mũi, suy dinh dưỡng.

Trong đa số trường hợp các bậc phụ huynh vô cùng bối rối khi thấy trẻ bị chảy máu mũi nên xử trí không phù hợp. 

Các bước xử trí ban đầu trước khi bạn đưa trẻ đến trung tâm y tế gần nhất bao gồm:

- Xác định bên chảy máu: lau sạch cửa mũi trước hai bên, cho trẻ cúi người về trước bạn sẽ dễ dàng xác định được bên chảy máu.

- Cầm máu: vì đa số là do chảy máu mũi vô căn do vỡ điểm mạch mũi trước, nên bạn chỉ cần cho trẻ ngồi nghỉ hơi cúi người về trước (hình 1), dùng ngón tay cái đè cánh mũi vào vách ngăn trong 10 phút (hình 2) điểm mạch sẽ tự cầm máu.

- Nếu máu còn chảy xuống họng dặn bé dùng lưỡi lùa máu ra mỗi 2-3 phút để theo dõi lượng máu mất.

- Nếu sau 10 phút máu vẫn còn chảy nên đưa trẻ đến trung tâm y tế gần nhất. Trên đường đi bạn vẫn tiếp tục cho trẻ duy trì cách cầm máu như trên.

- Tuyệt đối phải dặn dò kỹ không cho trẻ nuốt máu vào bụng vì hậu quả sẽ gây nôn ói, gây mất nước và các chất điện giải làm nặng hơn tình trạng của bệnh.

Phòng ngừa

Đa số trường hợp đều khó có thể phòng ngừa được do diễn tiến tự nhiên của bệnh hoặc do không tìm thấy nguyên nhân. Tuy nhiên bạn cũng có thể giúp trẻ phòng ngừa được trong một số trường hợp bệnh lý viêm nhiễm, dị vật, suy dinh dưỡng bằng cách:

- Giữ vệ sinh cá nhân cho trẻ thật tốt.

- Giáo dục trẻ phòng tránh tiếp xúc với các vật kích thước nhỏ dễ trở thành dị vật.

- Cho trẻ ăn uống chế độ dinh dưỡng hợp lý, đủ chất.

(VNDOC 's Blog - Theo TT)


My World Visitor Profile Map
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Cục trưởng Cục Y tế dự phòng (Bộ Y tế) Nguyễn Huy Nga cho biết trên 80% học sinh tiểu học VN mắc các bệnh răng miệng như sâu răng, viêm quanh răng, ở lứa tuổi lớn hơn tỉ lệ này cũng lên đến 60-70% và đang có dấu hiệu tăng lên trong thời gian gần đây.

Một trong những lý do dẫn đến tình hình kể trên là thói quen ăn đồ ăn có hàm lượng đường cao ở trẻ em và vệ sinh răng miệng kém. Điều đặc biệt là số trẻ mắc bệnh răng miệng lại cao hơn hẳn ở khu vực thành phố, đô thị, vốn được cho là nhóm trẻ được vệ sinh răng miệng tốt hơn, nhưng lại là khu vực sử dụng nhiều thức ăn ngọt như bánh kẹo các loại, đường. 

Với chương trình "P/S bảo vệ nụ cười VN", dự kiến có trên 1 triệu học sinh ở 995 trường mẫu giáo và tiểu học được khám, điều trị và tư vấn phòng các bệnh răng miệng. 

(VNDOC 's Blog - Theo báo Tuổi Trẻ)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Trong năm 2007 vừa qua, tình trạng suy dinh dưỡng ở trẻ em dưới 5 tuổi trên cả nước đã được cải thiện đáng kể... 

Mừng...

Trong hai ngày (9&10.1) vừa qua, Bộ Y tế và Viện Dinh dưỡng quốc gia tổ chức tổng kết đánh giá các hoạt động về dinh dưỡng của cả nước năm 2007 tại TP.HCM, với sự tham dự của đại diện Tổ chức Y tế thế giới (WHO), Quỹ nhi đồng Liên Hiệp Quốc (UNICEF)... Theo báo cáo của Viện Dinh dưỡng quốc gia, và báo cáo của tiến sĩ Trần Chí Liêm - Thứ trưởng Bộ Y tế: Trong năm qua, hoạt động về dinh dưỡng trên cả nước đã đạt được một số kết quả rất quan trọng, đặc biệt là giảm tỷ lệ trẻ em dưới 5 tuổi suy dinh dưỡng của cả nước từ 23,4% (trong năm 2006) xuống còn 21,2% (năm 2007); các hoạt động về dinh dưỡng được triển khai tại hầu hết các thôn bản, đã triển khai, can thiệp về dinh dưỡng tại hai vùng trọng điểm (nơi có tỷ lệ trẻ suy dinh dưỡng cao) là Tây Nguyên và Tây Bắc; tỷ lệ trẻ em được uống Vitamin A miễn phí theo chương trình quốc gia đạt 97%...

+ Các hoạt động dinh dưỡng sẽ tập trung vào các giải pháp chính: Duy trì và đẩy mạnh giáo dục truyền thông cộng đồng, chăm sóc bà mẹ mang thai và từng bước triển khai các can thiệp sớm cho nữ thanh niên, nhằm giảm tỷ lệ suy dinh dưỡng trẻ em. Các can thiệp đặc hiệu ưu tiên cho miền núi phía Bắc và vùng Tây Nguyên cũng sẽ được tiến hành bao gồm: bổ sung viên đa vi chất dinh dưỡng cho bà mẹ mang thai; bổ sung mở rộng vitamin A cho trẻ em từ 6-60 tháng tuổi và tẩy giun miễn phí cho trẻ em từ 24-60 tháng tuổi.

+ Ban Chỉ đạo phòng chống suy dinh dưỡng cũng nhấn mạnh việc đẩy mạnh sự quan tâm của chính quyền và sự phối hợp liên ngành trong việc triển khai hoạt động phòng chống suy dinh dưỡng trẻ em trên cả nước.

Kết quả trên được thông báo đến các nhà chuyên môn cả nước và các chuyên gia quốc tế là từ kết quả điều tra, phân tích trên hơn 100 ngàn trẻ em dưới 5 tuổi của hơn 100 ngàn hộ gia đình trên cả nước từ tháng 8 đến tháng 12.2007, do Viện Dinh dưỡng quốc gia thực hiện. Theo đó, số trẻ suy dinh dưỡng giảm trong năm qua là 87 ngàn trẻ, giảm ở các thể suy sinh dưỡng.

Nhưng vẫn còn lo

Ước tính số trẻ em dưới 5 tuổi trên cả nước hiện nay có khoảng 7,65 triệu trẻ. Trong số đó, kết quả thống kê của cơ quan chức năng cho thấy, số trẻ em suy dinh dưỡng tính theo cân nặng/tuổi hiện tại là khoảng 1,6 triệu trẻ; và suy dinh dưỡng tính theo chiều cao/tuổi là 2,56 triệu trẻ. Như vậy, suy dinh dưỡng chiều cao theo tuổi chiếm 33,9%, so với bình diện chung của thế giới thì vẫn còn cao. Theo các nhà chuyên môn về dinh dưỡng, và nhà quản lý thì bên cạnh những thành tích đạt được trong năm qua về công tác dinh dưỡng, tình hình dinh dưỡng của trẻ em trong nước vẫn còn đáng lo, vì tỷ lệ suy dinh dưỡng trẻ em còn ở mức cao (suy dinh dưỡng thể nhẹ cân là 20,9% và đặc biệt suy dinh dưỡng thể thấp còi là 33,9%). Một số vùng Tây Bắc, bắc miền Trung tỷ lệ suy dinh dưỡng còn ở mức cao (trên 25%) và Tây Nguyên ở mức rất cao (trên 30%).

Theo tiến sĩ Trần Chí Liêm: "Mặc dù tỷ lệ suy dinh dưỡng ở trẻ em giảm mạnh trong năm qua, nhưng so với các nước trong khu vực, thì con số 21,2% vẫn còn cao, đặc biệt là suy dinh dưỡng thể thấp còi. Cái khó khăn nữa là, kiến thức và hành vi nuôi con của các bà mẹ và cộng đồng còn hạn chế; những thói quen và tập tục lạc hậu trong nuôi dưỡng và chăm sóc trẻ còn tồn tại khá phổ biến...".

Nhằm đẩy mạnh việc cải thiện tình trạng dinh dưỡng trẻ em của cả nước trong thời gian tới, Bộ Y tế yêu cầu sở y tế các tỉnh thành chỉ đạo trung tâm sức khỏe sinh sản, trung tâm y tế dự phòng ở địa phương mình tập trung vào những vấn đề cốt lõi trong năm 2008 như: hoàn thiện và nâng cao chất lượng của hệ thống triển khai chương trình dinh dưỡng; đảm bảo mỗi thôn bản, ấp có ít nhất một cộng tác viên dinh dưỡng; thực hiện tốt kế hoạch hành động quốc gia về nuôi dưỡng trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ trong phòng chống suy dinh dưỡng trẻ em; thực hiện chăm sóc dinh dưỡng và sức khỏe, cải thiện tình trạng dinh dưỡng của phụ nữ mang thai và phụ nữ trong độ tuổi sinh đẻ...

(VNDOC 's Blog - Theo báo Thanh niên)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Bé N.Đ.A sau khi được lấy dị vật ra khỏi đường thở 

Hôm qua 15.1, ê-kíp hai bác sĩ tai-mũi-họng (Bệnh viện Nhi đồng 2, TP.HCM) là Cao Minh Thức và Trần Quang Dưỡng đã tiến hành nội soi thanh khí phế quản lấy ra một dị vật ở đường thở cứu sống bệnh nhi 2 tuổi trong tình trạng nguy kịch. 

Đó là cháu N.Đ.A (2 tuổi, ngụ ở Q.7), bị khó thở, suy hô hấp phải thở bằng máy, xẹp phổi. Qua chụp X-quang và CT, bác sĩ phát hiện một dị vật dài 5 cm nằm ở góc trái của phế quản (vị trí rất hiếm gặp, thông thường dị vật chỉ rơi vào góc phải phế quản). Dị vật nằm bít gần hết phế quản bên trái. Trước đó người nhà cháu A. thấy con ho nhiều nhưng không tìm ra nguyên nhân. 

(VNDOC 's Blog - Theo báo Thanh niên)

-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Bé T.T., 7 tuổi, được mẹ đưa đến trung tâm tham vấn tâm lý với lý do đau đầu, đau bụng từng cơn... Những cơn đau này ở bé chỉ xuất hiện khi bé đi học, còn những ngày nghỉ dường như bé không có. 

Qua trao đổi cùng mẹ của bé và qua trò chuyện với bé, các chuyên gia tại trung tâm bước đầu xác định bé rơi vào chứng từ chối đi học, và nguyên nhân chủ yếu có thể xác định đó là do áp lực từ phía môi trường học tập, ngoài ra do cô giáo mới của bé không tế nhị trong việc tiếp xúc và giáo dục trẻ. Cô thường xuyên đe nẹt và đánh các bé, do đó bé càng ngày càng rơi vào trạng thái lo âu, sợ đến trường và stress. Các triệu chứng đau bụng, đau đầu là một cách để bé từ chối đến trường.

Chứng "từ chối đi học"

Trẻ từ chối đi học là một tình trạng rối nhiễu tâm lý được xác định như là sự bỏ học thường xuyên, mặc dù có thể có đủ sức khỏe và điều kiện để đến trường và học tập. Bên cạnh đó, từ chối đi học ở trẻ cũng được xem là hành vi ở những trẻ hiếm khi vắng mặt nhưng đi học với sự cưỡng ép bắt buộc.

Trẻ có thể gia tăng dần sự miễn cưỡng, ngại phải rời khỏi nhà để đến trường. Bên cạnh, khi phải đến trường hoặc chỉ nghĩ đến việc đi học, trẻ thường kèm theo sự gia tăng các dấu hiệu đau khổ và lo lắng.

"Theo các nhà tâm thần học, từ chối đến trường là một vấn đề ảnh hưởng tới 1-2% trẻ em tuổi học sinh, và khoảng 5% trẻ em và trẻ vị thành niên được đưa đến khám tại bệnh viện".

Trẻ có thể có các than phiền về mặt cơ thể như đau đầu, đau bụng, buồn nôn, tiêu chảy, mệt mỏi, uể oải... Các dấu hiệu trên chỉ xuất hiện vào những ngày đi học và không tồn tại vào những thời điểm khác ngoài giờ đến trường như ngày cuối tuần, ngày nghỉ.


Một số trẻ biểu hiện bằng hành vi đeo bám cha mẹ, người thân quá mức. Thường trẻ hỏi đi hỏi lại nhiều lần có nhất thiết phải đi học không, thường xuyên cầu xin được nghỉ học vì những lý do liên quan đến sự sợ hãi như bị tai nạn, bị bạn bè đánh, sợ bị bắt cóc.

Việc từ chối đi học ở trẻ thường xuất hiện sau một sang chấn, sau một thời kỳ bệnh lý, hoặc sau một sự kiện mới phát sinh trong gia đình như cha mẹ ly dị, mẹ có em bé.

Nhiều nguyên nhân

Việc từ chối đi học ở trẻ có rất nhiều nguyên nhân. Có thể là do trẻ mắc một số bệnh cơ thể tái diễn nào đó (đau đầu, đau bụng...). Có thể là do nhân cách của trẻ, hoặc bởi trẻ đang trong một tình trạng rối loạn tâm thần như rối loạn lo âu, trầm cảm, phân ly, hoặc rối loạn hành vi như tăng động, rối loạn học tập, nghiện chất...

Có thể đó là do nguyên nhân từ phía gia đình của trẻ. Một số trẻ từ chối đi học do cha mẹ ly tán, bạo lực gia đình, hoặc điều kiện kinh tế gia đình. Số trẻ khác lại ảnh hưởng bởi các rối loạn bệnh lý từ phía cha mẹ chúng, như cha mẹ quá lo sợ cho sự nguy hiểm của trẻ kéo theo sự từ chối đi học ở trẻ.

Quan trọng nhất trong nguyên nhân của việc từ chối đi học của trẻ là do yếu tố nhà trường và xã hội. Một số ngại đến trường bởi khó khăn trong việc tiếp thu bài vở, số khác lại sợ đến trường bởi môi trường giáo dục thiếu nâng đỡ hoặc không thích hợp (quá nghiêm khắc, bị thầy cô la rầy) hoặc có thể do bị bạn bè đe dọa hay trêu chọc...

Hỗ trợ kịp thời

Trước tiên, cha mẹ xác định nguyên nhân trẻ từ chối đi học. Việc xác định nguyên nhân này phải cực kỳ khéo léo và tế nhị nếu không rất dễ gây hiểu lầm và không thể có sự chia sẻ từ phía trẻ. Khi đã chắc chắn nguyên nhân, cần gặp giáo viên chủ nhiệm và nhà trường nơi trẻ học để có biện pháp hỗ trợ kịp thời.

Bên cạnh đó, cha mẹ hãy đưa trẻ tới một trung tâm tham vấn tâm lý nhờ giúp đỡ. Các nhà chuyên môn sẽ xác định rõ hơn tình trạng của trẻ và có phương án can thiệp tốt nhất. Nếu nguyên nhân từ chối đi học ở trẻ là do một bệnh lý thực thể hay một rối loạn tâm thần, các nhà chuyên môn sẽ gửi trẻ đến nơi cần thiết để điều trị kịp thời. 

Còn nếu nguyên nhân là các yếu tố tâm lý xã hội, nhà trường hoặc gia đình, việc điều trị chứng này phải cần có sự phối hợp cả hệ thống. Tuy nhiên việc triển khai các liệu pháp nhận thức - hành vi là cực kỳ quan trọng với trạng thái tâm lý này. Bên cạnh đó việc sử dụng một số thuốc để điều trị rối loạn về việc từ chối đi học phải có sự chỉ định của các nhà chuyên môn, bởi nó liên quan đến một số tình trạng bệnh lý khác...

(VNDOC 's Blog - Theo báo Tuổi Trẻ)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Ngày 2-1, các phẫu thuật viên khoa ngoại nhi - cấp cứu bụng, Bệnh viện Trung ương Huế đã phẫu thuật chuyển giới tính thành công cho bệnh nhi N.B.P., 7 tuổi, quê ở Quảng Ngãi. 

Ca phẫu thuật được hoàn tất sau ba giờ với các phần chính là tạo hình âm vật, âm đạo và âm hộ. Đến 17g ngày 3-1, bệnh nhi đã hồi phục và ăn uống bình thường.

Đây là trường hợp phẫu thuật chuyển giới tính thành công cho bệnh nhi chưa xác định giới tính đầu tiên tại miền Trung. 

(tuoi tre)
-->đọc tiếp...

| 1 tin nhắn ]




Tai nạn và sự nguy hiểm từ các trò chơi của trẻ là không thể lường trước được. Bị ong chích có thể dẫn đến tử vong cho trẻ nếu không kịp thời cấp cứu. 

Trò chơi nguy hiểm

Chiếc xe cấp cứu từ Thủ Đức lên, đỗ tại Bệnh viện Nhi Đồng 2 chiều 21/7, mang theo một bé trai mình mẩy sưng vù. Nghỉ hè, được rong chơi thoải mái, chú học sinh tiểu học này vừa tiếp cận một trò chơi mới dẫn đến tai nạn: 20 vết ong đốt khắp người do chọc phá tổ ong vò vẽ trong đám dừa nước ven sông gần nhà.

May thay, nhờ chưa rơi vào tình trạng sốc, nên sau 3 ngày điều trị với anti-histamin, corticoides và kháng sinh, em đã bình phục xuất viện, với một bài học nhớ đời: không chọc phá tổ ong.

Tình trạng trẻ bị ong chích do vô tình hoặc cố ý chọc phá tổ ong khá phổ biến, có xu hướng gia tăng trong mùa hè. Số ca nhập viện do ong chích ở Bệnh viện Nhi Đồng 2 đã nói lên điều đó. Có những em vô phước “lãnh đủ”, phải nhập viện rất oan uổng chỉ vì trên đường đi học về, ngang qua tổ ong vừa bị một trẻ khác chọc phá. Đáng thương hơn, một người cha đã chết vì lấy thân che con khỏi bị ong chích. Còn bé N.Đ.P, 2 tuổi rưỡi, ở quận 9, bị ong chích đến nỗi không thể đếm được số nốt chích trên đầu, và cháu bé đã tử vong vì suy đa cơ quan, tuy đã được tích cực điều trị chạy thận nhân tạo.

Sơ cứu tại nhà - Điều hết sức quan trọng

Trẻ chưa ý thức tầm nguy hiểm khi chọc phá tổ ong, do đó, phụ huynh cần biết cách sơ cấp cứu trong trường hợp này, tránh những hậu quả thương tâm. Trước đó, Bệnh viện Nhi Đồng 2 từng tiếp nhận một ca suy thận cấp phải chạy thận nhân tạo ở Tiền Giang chuyển lên, do ong chích gây sốc nặng. Biến chứng suy thận cấp sau khi sốc phản vệ xảy ra do ong chích là kết cuộc đau lòng không đáng có do không biết cách xử trí cấp cứu tức thời.

Ong thường làm tổ trên các bẹ dừa nước, cây bình bát, cũng có khi ta thấy tổ ong vắt vẻo trên cành cây, góc vườn, hàng rào, trần nhà..., ở các vùng nông thôn, vùng ven ngoại thành, quận 2, quận 7, quận 9... Phần lớn trường hợp ong không tự dưng đi “săn” người, mà ngược lại, do đó, ong không phải là tội đồ, chính thái độ, ý thức và hành động của con người mới là nguyên nhân “hại xác phàm”.

Ong ruồi, ong nghệ, ong bầu, ong vò vẽ là loài côn trùng có 2 cánh, thân có đoạn. Riêng loài ong vò vẽ màu vàng có khoang đen thường làm tổ trên cây, ngòi không có ngạnh nên có thể chích nhiều nốt khi tấn công người.

Ngòi ong chích là nguyên nhân gây đau nhức tại chỗ và phù nề. Phản ứng dị ứng tùy từng người có độ mẫn cảm với nọc ong và có thể gây tử vong do sốc phản vệ co thắt đường hô hấp trên vì bị ong chích ở miệng, cổ và tất cả vùng đầu, mặt, hoặc suy thận cấp.

Thường khi bị ong chích trên 8 vết là đã nguy hiểm rồi, thế nhưng tùy từng cơ địa và cách sơ cứu tại chỗ, cũng có khi chỉ có một vết ong chích cũng đủ gây tử vong cho bệnh nhân.

Do đó, BS. Trần Hữu Nhơn, Trưởng khoa nội tổng hợp 1 Bệnh viện Nhi Đồng 2, nói: “Sơ cứu tại chỗ là tối quan trọng và nhớ rằng bất kỳ trường hợp ong đốt nào cũng phải nhập viện theo dõi, vì thời điểm quyết định suy thận cấp hay không là trong vòng 3 ngày đầu sau khi bị ong đốt.”

“Khi bị ong đốt, BS. Nhơn nói thêm, đừng quýnh quáng, hãy bình tĩnh tìm cách gắp ngòi ong ra khỏi cơ thể càng sớm càng tốt. Kinh nghiệm dân gian cho thấy việc dùng vôi ăn trầu bôi lên da chỗ vết ong chích cũng khá hiệu quả, và cũng giúp thấy các vết chích dễ dàng hơn để gắp ngòi ong ra. Sát trùng tại chỗ chích bằng dung dịch sát khuẩn betadine, chườm lạnh và chuyển vào bệnh viện gần nhất.”

Cha mẹ không nên coi thường khi trẻ nói khó thở, khó nuốt và quan trọng nhất là trẻ bất thình lình rũ rượi, vì đó chính là dấu hiệu báo trước của sốc phản vệ, có thể đưa đến tử vong, cần phải chuyển vào bệnh viện ngay. Cuối cùng, khi trẻ lơ mơ, không còn nhận biết được cha mẹ chính là lúc trẻ đang đi vào sốc.

Những lưu ý đối với các đơn vị điều trị khi tiếp nhận bệnh nhân bị ong chích:
Cần đếm số vết ong chích, mô tả đặc điểm con ong.
Nhanh chóng càng sớm càng tốt lấy ngòi ong ra khỏi cơ thể.
Cho thuốc chống dị ứng và Corticoid khi cần thiết.
Sử dụng ngay Adrénaline 1% khi có dấu hiệu sốc phản vệ.
Nhớ rằng phản ứng dị ứng của mỗi bệnh nhi tùy độ mẫn cảm.

Tại cơ sở y tế, nhân viên y tế sẽ dựa trên các dấu hiệu tại chỗ hay toàn thân mà có xử trí thích hợp:
Phản ứng tại chỗ chích: Đau, đỏ da, kích thích, ngứa, phù nề tại nơi ong chích. Trường hợp ong chích ngay lưỡi, miệng do hiện tượng phù nề có thể gây suy hô hấp.
Phản ứng nhiễm độc: Xảy ra khi bị ong chích nhiều nốt. Triệu chứng có thể kèm theo: ói, tiêu chảy, nhức đầu, huyết áp hạ, sốt và mất ý thức, co giật và suy thận cấp.
Phản ứng dị ứng: Xảy ra ở bệnh nhi bị chích một nốt hay vài nốt sau 30 phút có thể gây dị ứng: nổi mề đay, ngứa, mẩn đỏ, phù nề, buồn nôn, ói mửa, tiêu chảy, co cơ bụng, chóng mặt, nhức đầu, huyết áp hạ, co thắt thanh khí phế quản, trụy mạch.

Tùy tình hình nặng, nhẹ mà nạn nhân được xử trí và theo dõi với:
Thuốc chống dị ứng (kháng histamine) Diphenhydramine (Benadryl) liều 1-2mg/Kg, uống hay tiêm bắp.
Tiêm Corticoid (Methylprednisolone: Solu-medrol): liều 0,2-2mg/Kg đường tĩnh mạch trong trường hợp sưng phù nặng hay bị ong chích, cho vào miệng, vào lưỡi.
Sát trùng da nơi ong chích với Bétadine.
Chườm lạnh nơi vết chích.
Dùng biện pháp dân gian lấy ngòi ong nếu có thể. Ngòi ong càng ở lâu trong da, nọc độc phóng thích càng nhiều.
Truyền dịch khi cần thiết bù nước, điện giải.
Sử dụng thuốc kháng sinh nếu có nhiễm trùng.

Để bị ong chích là đã muộn rồi, phải chịu đau đớn hành hạ và lại dễ bắt tay tử thần nếu sơ cứu sai hoặc không nhập viện kịp thời. Tốt nhất là tránh đừng để chúng, những binh đoàn thép không hề biết sợ ai bị chạm nọc.

Biến chứng do ong chích:
Các nốt ong chích có thể gây nhiễm trùng.
Phản ứng dị ứng kéo dài.
Thiếu máu cơ tim, tiểu hemoglobine và myoglobine, suy thận cấp, đông máu nội mạch lan tỏa, phù não.
Tổn thương thần kinh nếu nốt chích gần đường đi của dây thần kinh.

Cần để ý một số loài ong như: vò vẽ và frelon trong thời tiết giông bão, đặc biệt thích thịt và trái chín mùi mà chúng ta thường dùng trong bữa ăn. Đừng để chúng đến gần bàn ăn. Và cũng phải nghĩ đến việc lau miệng và tay cho bé khi chúng vừa ăn xong.

Cần phải giải thích cho trẻ biết, ngay cả những cháu nhỏ, tính khí và phản ứng của ong, đừng dùng khăn đuổi ong vò vẽ khi chúng mò vào đĩa thức ăn.

(Nguồn: Parents)
(Theo VNDOC's Blog sưu tầm)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Đến một giai đoạn nhất định, trẻ sẽ bắt đầu có sự phản ứng với tất cả những xếp đặt của bố mẹ. Đơn giản, trẻ muốn tự bộc lộ những sở thích của mình, nhất là trong chuyện ăn uống. Phải làm sao khi trẻ không chịu ăn những món mình nấu, dù rất bổ dưỡng?

Mẹ và con

Tiếng chuông reng dài báo hiệu hết giờ học buổi chiều. Những âm thanh đủ cung độ vỡ òa, làm ngôi trường mang một dáng vẻ ồn ào, tấp nập, khác hẳn không khí trầm lặng trước đó. Một cậu bé mang phù hiệu lớp 1, níu tay mẹ vòi vĩnh: "Mẹ ơi, mẹ mua kem cho con đi!"

- Con không nên ăn vặt trước khi ăn cơm chứ!

- Không chịu đâu, con thích ăn kem cơ! Mẹ, mẹ mua kem cho con đi!

- Thôi, thôi được rồi, mẹ mua kem cho con. Con thích ăn kem gì nào?

Cậu bé trèo lên yên sau xe mẹ, hai tay là hai cây kem ốc quế đầy tú hụ, vừa đi đường, vừa mút kem, gương mặt vui vẻ thỏa mãn. Bà mẹ quay lại nói với con: "Tối nay mẹ nấu cháo đậu xanh cả nhà ăn cho mát nhé!"

Cậu bé phụng phịu: "Con không ăn cháo đậu xanh đâu, con không thích cháo đậu xanh".

Bà mẹ thở dài: "Cái gì người ta bảo ăn thì không thích, lại cứ thích những thứ người ta bảo đừng ăn. Đến là mệt với con!"

Cậu bé của chúng ta đang ở trong độ tuổi có những cá tính hơi... kỳ lạ trong chuyện ăn uống dưới mắt nhìn của người lớn. Có những trẻ cảm thấy ăn cơm với nước tương ngon hơn nhiều khi ăn với thịt, cá. Có trẻ có thể ăn trứng liên tục sáng, trưa, chiều, tối, cả tuần lễ liền. Có trẻ không chịu ăn cơm nhưng lại rất khoái khẩu với món... mì gói. Các bà mẹ thường bị rối trí giữa việc nên chiều theo ý thích của trẻ hay bắt buộc trẻ phải ăn theo một thực đơn thật khoa học, đủ dinh dưỡng. Đôi khi các bà mẹ phát khóc lên, và không ít lần mẹ con... giận nhau chỉ vì chuyện hôm nay con ăn gì. Và câu chuyện sẽ càng phức tạp hơn nếu có sự tham gia của bố, dì, cô, cậu, chú, bác, ông, bà và cả những… người hàng xóm tốt bụng nữa.

Tâm lý trẻ con

Ở độ tuổi này, trẻ thường không thích người lớn coi mình là trẻ con và có thái độ áp đặt cho trẻ mọi hoạt động hàng ngày bao gồm cả chuyện ăn uống. Có lẽ các bà mẹ nên tôn trọng người công dân nhỏ này của gia đình bằng cách tìm hiểu xem con thích ăn gì, không thích ăn gì và nên chiều theo ý thích của con. Nhưng không phải chiều tuyệt đối đâu nhé!

Bé thích ăn trứng ư? Ừ thì trứng, nhưng mỗi ngày pha với một loại thực phẩm khác nhau: trứng đúc thịt này, trứng đúc cá này, trứng đúc cà chua này, trứng chiên khoai tây này, trứng chưng tàu hũ này... Rồi cá cơm chiên giòn, mẹ cũng có lăn vào trứng đấy. Con thích ăn cơm với nước tương à? Thì cứ ăn hết chén cơm với nước tương đi đã. Rồi con bóc con tôm này chấm với nước tương thử xem, ngon tuyệt, đúng không? Hay miếng chả này cũng có thể chấm nước tương đấy! Con không thích cơm, chỉ thích ăn mì gói à? Thì mì gói cũng là bột vậy, chỉ cần thêm một ít thịt băm, tôm băm hay quả trứng và vài lá cải ngọt, tần ô là đủ các nhóm thực phẩm rồi. Thế con có biết là mì gói trộn với cơm cũng ngon lắm không? Đâu con thử một tí xíu thôi nào!...

Con có nghĩ ra một món ăn nào thật ngon không, chỉ cho mẹ với, mẹ đi chợ về hai mẹ con mình cùng nấu nhé! Ồ, con mẹ giỏi thật đấy, món này con tự nghĩ ra hay ai chỉ thế, ngon quá! Con nghĩ tiếp vài món nữa đi… Thế là trẻ vui vì cảm thấy ý kiến của mình được tôn trọng, lỡ món ăn không ngon lắm thì cũng sẽ vui vẻ ăn vì là sản phẩm của mình mà. Thỉnh thoảng, mẹ đưa thêm vài ý kiến góp ý vào món ăn của con: Con nghĩ là món này mình ăn với cà rốt hay su su thì ngon hơn? Trẻ cảm thấy mình quan trọng vì là người quyết định, sẽ lựa chọn loại thực phẩm nào mình thích hơn, thì rau nào mà chẳng là rau, chỉ cần có rau là được!

Bạn biết gì?

Chuyện thích hay không thích một loại thức ăn nào là vấn đề hoàn toàn mang tính cá thể đối với từng trẻ. Các bà mẹ có nghĩ rằng mình biết đúng ý thích của con trong chuyện ăn uống không? Một cuộc điều tra về các loại thực phẩm ưa thích và không ưa thích của trẻ cấp 1 được Trung tâm Dinh dưỡng TP. HCM tiến hành năm 1999 trên 3.110 học sinh lớp 1 tại TP.HCM đã cho một số kết quả lý thú. 90% trẻ ưa thích trái cây và trứng. Các loại rau ít được trẻ ưa thích hơn so với thịt và cá. Gần 40% trẻ không thích các loại thức ăn giàu chất béo. Các loại thức ăn, thức uống ngọt như: kem, nước ngọt, mà chúng ta cứ nghĩ là trẻ con thích, thật ra cũng không đứng đầu bảng trong các món ưa thích của trẻ, có khoảng gần 30% trẻ không thích các loại này, trong khi có đến trên 80% trẻ ưa thích uống sữa hàng ngày.

Các kết quả điều tra cho thấy huynh hướng trẻ ở độ tuổi này thường thích các loại thực phẩm có mùi vị tự nhiên, chế biến không cầu kỳ, thức ăn mềm dễ ăn và các thức ăn phải quen thuộc với trẻ từ bé. Tuy nhiên, trẻ ở độ tuổi này cũng thường có tâm lý ham học hỏi, thích sáng tạo, và cả tâm lý tỏ ra hiểu biết, độ lượng với mẹ nữa. Đây chính là “gót chân Asin” của trẻ mà chúng ta có thể dùng để can thiệp vào chuyện ăn uống hàng ngày.

Để tránh câu trả lời giống như cậu bé “không thích ăn cháo đậu xanh đâu”, có lẽ nên thử nói với con vào buổi sáng trước khi đưa trẻ đi học: “Nào, tối nay con đặt món gì cho bữa tối nè? Mà mấy bữa nay trời nóng quá, con có biết món ăn gì là mát nhất không? Đậu xanh đấy! Con thử vào hỏi các bạn xem có bạn nào biết điều đó không nhé!”

(Theo VNDOC's Blog sưu tầm)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Trẻ con hiếu động, té ngã là chuyện bình thường. Nhưng đã có không ít trường hợp chấn thương đầu đặc biệt nghiêm trọng, ảnh hưởng đến tính mạng do bố mẹ thiếu quan tâm, xem đó là chuyện nhỏ khi thấy trẻ vẫn tỉnh táo. 

Trèo cao té đau

Ngày 8/10/2003, em T., 12 tuổi, ở Nha Trang, được đưa vào cấp cứu tại Bệnh viện Nhi Đồng 2, TP. HCM. Một tháng trước, em leo trèo bị ngã từ trên cao đập đầu, sau đó, xuất hiện triệu chứng đau đầu, nôn mửa. Nhiều bác sĩ chẩn đoán em bị viêm xoang và cho thuốc điều trị theo hướng này. Xét nghiệm tại Bệnh viện Nhi Đồng 2 cho thấy em bị máu tụ mạn tính dưới màng cứng bán cầu não trái. Thế nhưng, khi tiến hành phẫu thuật khoan sọ mới phát hiện thêm đây là trường hợp tụ dịch não tủy. Các bác sĩ phải thực hiện dẫn lưu nhưng tiên đoán khả năng bệnh tái phát rất cao do sự hấp thu dịch não tủy của màng não.

Cùng ngày, bệnh viện cũng tiếp nhận bé M., 2 tuổi, bị ngã từ lầu cao xuống gây nứt sọ. Lúc nhập viện em vẫn tỉnh táo, nhưng sau đó mất tri giác rất nhanh, chẩn đoán máu tụ ngoài màng cứng cấp tính. Các bác sĩ Bệnh viện Nhi Đồng 2 và Chợ Rẫy phải phối hợp tiến hành mổ sọ khẩn cấp lấy máu tụ để cứu sống bệnh nhân. Ca mổ kéo dài hai giờ, hiện nay cả bé M. và bé T. đã tỉnh táo hoàn toàn, tri giác tốt và quá trình hồi phục tiến triển rất nhanh. 

Ca mổ “4 trong 1”

Ngày 28/10/2003, tại bệnh viện Nhi Đồng 2, TP. HCM, em B.L.H., 12 tuổi nhập viện trong tình trạng vật vã, choáng. Em bị ôtô đâm trong lúc đi xe đạp, gây tình trạng đa chấn thương nghiêm trọng, đứt rời ruột non, trật khớp háng phải, rách rộng mất da đầu vùng trán dài 15cm, lộ xương sọ, gãy xương ngón số 3 bàn tay phải... 

Bác sĩ Đoàn Ngọc Hà, phẫu thuật viên chính cùng các đồng nghiệp đã khẩn cấp phẫu thuật cho bệnh nhi vào lúc 3h sáng, kéo dài hai tiếng. Thám sát ổ bụng cho thấy bệnh nhân bị đứt rời ruột non, thức ăn tràn ra ổ bụng gây viêm phúc mạc toàn diện, phải rửa bụng, nối ruột, nắn khớp háng, may phủ da vùng xương sọ, sắp xương xuyên đinh cho ngón tay bị gãy.

Sáng hôm sau, C. đã hoàn toàn tỉnh táo, trả lời được các câu hỏi của những người xung quanh và khoảng một tuần sau bệnh nhân xuất viện. Không phải ai cũng gặp may mắn như bé C. khi gặp phải những hung thần trên đường phố như thế.

Ranh giới mong manh giữa sống và chết

Các tai nạn này thường xảy ra ở trẻ dưới 5 tuổi, do ngã hoặc va đụng trong nhà, té xe, té cầu thang, té võng, té lầu… Trẻ càng nhỏ càng dễ bị chấn thương sọ não do phần đầu còn to và nặng, thường rơi xuống trước. Mặt khác, các cháu lại chưa có khả năng điều chỉnh tư thế cân bằng khi ngã. BS. Đoàn Ngọc Hà (Tổ trưởng tổ ngoại thần kinh BV. Nhi Đồng 2) và BS. Đặng Ngọc Dũng cho biết: nếu gia đình có người chăm sóc, trông nom trẻ cẩn thận, nhất là những trẻ bắt đầu chập chững biết đi, có vách hoặc cửa ngăn cầu thang thì đã không phải chứng kiến những cảnh đau lòng này.

Chấn thương sọ não có thể gây những biến chứng nguy hiểm như: dập não, chảy máu não, tụ máu hoặc chảy máu nội sọ, tụ máu ngoài hoặc dưới màng cứng. Đối với những trường hợp trẻ bị va chạm ở đầu, không thấy vết thương vẫn có thể gặp biến chứng trong những ngày kế tiếp. Do vậy, không phải cứ thấy trẻ tỉnh táo, không có vết thương trầy xướt da đầu là yên tâm, mà ngược lại, cần quan tâm theo dõi sát sao hơn nữa; vì ở trẻ nhỏ, biến chứng tụ máu ngoài màng cứng có thể xảy ra mà không kèm theo biểu hiện mất ý thức ban đầu. 

Trường hợp em H.M.T., 10 tuổi, nhà ở Đồng Tháp, đang chơi đùa với bạn bè trong giờ giải lao ở trường, em “phi thân” từ 4 bậc cầu thang xuống như các “siêu nhân đỏ, siêu nhân xanh”, thì vướng phải chân của một bạn cũng đang đi trên cầu thang này và bị ngã lăn lông lốc không phanh. Bạn bè xúm lại thoa dầu, nhưng không thấy vết thương gì cả, T. vẫn tỉnh táo chạy nhảy tiếp tục. Về nhà, em ém nhẹm chuyện này và chỉ thường than “nhức đầu do học bài nhiều quá”. Chuyện vỡ lỡ khi bạn bè tới nhà chơi vô tình lộ ra. Lúc đầu, cả nhà hoảng hốt khi nghe tin, nhưng rồi thấy T. vẫn tỉnh rụi, khám đầu không bị “móp méo” gì cả, T. lại sợ bị bắt vào bệnh viện nên không than nhức đầu nữa. Cho đến một ngày đẹp trời, em đột ngột kêu đau đầu rồi nôn mửa dữ dội và vĩnh viễn ra đi trong sự bàng hoàng đến ngẩn ngơ của đôi vợ chồng trẻ có đứa con đầu lòng. Xét nghiệm sau đó cho thấy em bị máu tụ ngoài màng cứng bán cầu não phải.

Cần làm gì khi trẻ “té móp đầu”?

Nếu trẻ vẫn tỉnh táo sau khi ngã, thăm khám thấy bình thường, có thể chăm sóc ở nhà nhưng phải theo dõi chặt chẽ 3 giờ một lần trong suốt 24 giờ (nếu trẻ ngủ cũng phải đánh thức dậy). Đưa ngay trẻ đến bệnh viện gần nhất khi phát hiện trẻ có một trong những dấu hiệu sau đây: 
Ói mửa nhiều lần.
Nhức đầu.
Co giật tay chân. Rối loạn ý thức hoặc tâm thần.
Sưng nơi da đầu.
Lỗ tai hoặc lỗ mũi chảy nước trong, hoặc máu.
Đồng tử không đều 2 bên.
Mất thăng bằng. Rối loạn vận động một chi hoặc một phần của chi.
Tình trạng lúc tỉnh, lúc mê.
Ngủ kêu không thức.

Nếu sau khi ngã, trẻ bị bất tỉnh thì phải đưa đi cấp cứu ngay (tai biến loại này chiếm 4% các ca chấn thương sọ não, thường xảy ra với trẻ nhỏ). Tại bệnh viện, phương pháp duy nhất có giá trị để phát hiện tổn thương là chụp cắt lớp hộp sọ. Xử trí theo A – B – C. 

Làm sao để tránh?

Để phòng tránh chấn thương sọ não và những hậu quả nghiêm trọng do nó gây ra, những người có con nhỏ cần lưu ý:
Trông nom cẩn thận khi trẻ mới biết bò, biết đi. Giải thích dần cho trẻ hiểu những điều nguy hiểm có thể xảy ra khi mò mẫm đi lại.
Nhà có cầu thang nên làm thêm cửa hoặc vách ngăn nơi đầu cầu thang.
Giường nằm của trẻ cần có tấm chắn, dưới chân giường trải đệm để nếu ngã, trẻ đỡ bị chấn động.
Đưa võng nhẹ nhàng, không lắc quá mạnh và nên có vách che chắn 2 bên.
Trẻ bú mẹ cần được ôm giữ chắc, tránh vuột tay.
Thận trọng khi cho trẻ đi xe trên đường, hoặc khi băng qua đường.
Không để trẻ tự ý leo lên gác cao, cửa sổ đang mở hoặc lần bước xuống thang gác. Không cho trẻ nghịch phá, leo trèo quá mức.
Khi xảy ra chấn thương ở đầu, cần cho trẻ đi khám ngay. Nếu bác sĩ cho về nhà, trẻ vẫn phải được theo dõi sát sao theo hướng dẫn.

 (Theo VNDOC's Blog sưu tầm)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Trên mắt bình thường, khi tia sáng phản xạ từ vật thể ở xa đi qua các môi trường trong suốt của nhãn cầu và hội tụ tại võng mạc sẽ cho hình ảnh rõ nét. Cận thị là một dạng tật khúc xạ của mắt: hình ảnh của vật hội tụ ở trước võng mạc làm cho hình ảnh bị mờ.

Người cận thị muốn nhìn các vật ở xa rõ cần phải được đeo kính điều chỉnh sao cho hình ảnh của vật được hội tụ đúng trên võng mạc, khi đó, mọi vật mới trở nên sắc nét và rõ ràng. 

Cận thị chưa có một nguyên nhân cụ thể nhưng có nhiều yếu tố liên quan, trong đó có những yếu tố quan trọng nhất là: di truyền và môi trường. Cận thị do di truyền thường liên quan đến dạng cận thị nặng, cận bệnh lý từ –6.00 diop trở lên. Cận thị nhẹ đa số có ảnh hưởng của môi trường. Người ta nhận thấy: ở những người hay phải làm công việc cần nhìn gần trong thời gian dài, đặc biệt trong môi trường thiếu ánh sáng, có tỷ lệ cận thị cao hơn. Ngoài ra, những trẻ sinh non, thiếu tháng khi trưởng thành cũng có tỷ lệ cận thị cao hơn so với các cháu sinh bình thường, đủ tháng. Tuy nhiên, để nói chắc chắn rằng điều gì gây ra cận thị, cho tới nay khoa học chưa giải thích được. 

Lưu ý: Cho trẻ đi khám mắt khi nhận thấy các dấu hiệu sau:

- Trẻ ngồi xem tivi, đọc sách,… quá gần

- Trẻ hay nheo mắt

- Nghiêng hoặc quay đầu để nhìn cho rõ

- Thường dụi mắt mặc dù trẻ không buồn ngủ

- Sợ sáng, chói mắt, hay chảy nước mắt

- Nhắm một mắt khi đọc hoặc xem tivi

- Tránh né những hoạt động cần thị giác xa như: ném bóng,…

BV. Mắt TP.HCM

-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Hiện nay, vấn đề nha học đường vẫn chưa được chú trọng ở các trường học. Chính vì thế vẫn còn nhiều trẻ chưa được chăm sóc răng chu đáo. Dù rằng chúng ta không thiếu những cán sự nha...

"600-800 cán sự nha được đào tạo bài bản ở trường Cán sự nha khoa từ trước 1975, nay thuộc ĐH. Y Dược TP. HCM, vẫn chưa được sử dụng hết" - BS. Huỳnh Đại Hải, chủ nhiệm chương trình Nha học đường TP. HCM, GĐ Bệnh viện Răng Hàm Mặt TP. HCM bộc bạch. Toàn TP. HCM chỉ mới có 185 trường tiểu học có phòng Nha học đường (NHĐ), vẫn còn hơn 200 trường chưa có phòng nha. "Trường nào phủ Nha học đường sớm thì học sinh trường đó lên tới lớp sáu sẽ không có ai bị sâu răng. Mô hình này tốn tiền ít nhưng hiệu quả cao", BS. Hải khẳng định. Chi phí trung bình cho một phòng NHĐ là 50 triệu đồng. Nhiều phụ huynh thấy được những nguy cơ bệnh răng ở con em đã tự đóng góp tiền lập phòng NHĐ cho trường, điển hình như phòng Nha học đường điểm ở trường tiểu học Nguyễn Bỉnh Khiêm. Nhưng số phụ huynh chưa có ý thức phòng bệnh răng miệng cho con hiện nay còn khá nhiều.

Chương trình NHĐ gồm bốn nội dung:

Giáo dục nha khoa 

Dạy học sinh có ý thức súc miệng bằng kem có Fluor 

Khám, phát hiện sớm và điều trị dự phòng 

Trám bít những đường khe kẽ răng.

Mặc khác BS Hải bảo: "Tôi sẽ trực tiếp đến những trường có khả năng, để giải thích, thuyết phục với phụ huynh. Dù gì có nha học đường tại truờng vẫn tiện hơn. Với những bệnh răng thông thường, học sinh chỉ mất 10 phút đi chữa, thay vì nghỉ một buổi học, kéo theo phụ huynh cũng phải mất một buổi".

Bên cạnh đó, một số công ty sản xuất kem đánh răng như P/S, Colgate cũng thường tổ chức những buổi khám, chữa từ thiện cho học sinh khắp các quận, huyện. Cô Nguyễn Thị Minh Châu, hiệu trưởng trường tiểu học Hồ Văn Huê, P.9, Phú Nhuận nói: "Trường chúng tôi nghèo, đâu có tiền lập phòng nha. Mặc dù biết xe nha lưu động của P/S tới đây vừa khám từ thiện, vừa quảng cáo thương hiệu, nhưng chúng tôi vẫn rất cảm kích. Chương trình học chật kín, đâu có chỗ cho những tiết giáo dục răng miệng. Hằng năm tới tháng ba, tháng tư, mỗi lớp cử ra 2-3 em học sinh học thuộc 50-60 câu hỏi về giữ gìn về sinh răng miệng, lên quận thi đố em với các trường khác cho có phong trào".

Bác sĩ nha khoa Nguyễn Thanh Nghị, nhân viên của P/S nhận xét: Học sinh ngoại thành bị hư răng nhiều gấp rưỡi nội thành. Nhiều cô giáo mầm non thường lo lắng về số học sinh bị sâu răng ở lớp họ, chắc sợ mất điểm thi đua. Thật ra lỗi lớn nhất là phụ huynh. Ở lứa tuổi cấp 1, học sinh rất hiếu động, chúng không quen, không biết chải răng, nhưng thường hay ăn bánh kẹo, uống nước ngọt... Cha mẹ nên giải thích, tập và theo dõi con đánh răng mỗi sáng, chiều, tối. Phải làm cho bằng được!
(Theo VNDOC's Blog sưu tầm)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

"Một bữa ăn học đường cân đối cho tất cả trẻ em là sự đầu tư tốt nhất mà chúng ta có thể làm được vì sức khỏe, sự giáo dục và phát triển xã hội toàn cầu trong tương lai". (George Mc Govern).

Vấn đề cần được quan tâm

Nhiều nghiên cứu khác nhau trên thế giới trong các thập kỷ qua và kinh nghiệm thực tiễn ở những quốc gia có triển khai bữa ăn nhà trường như: Nhật Bản, Hàn Quốc… cho thấy bữa ăn học đường là yếu tố quan trọng tác động đến tốc độ tăng trưởng cũng như khả năng học tập sáng tạo của trẻ. Sự cải thiện tầm vóc đáng kể của người Nhật Bản trong khoảng 30 năm sau chiến tranh Thế giới II là một thành quả mà "Bữa ăn trưa học đường" là chương trình tác động nhiều nhất. 

Hiện nay, ở Việt Nam việc đưa dinh dưỡng vào trong học đường rất được sự quan tâm ở ngành học mầm non. Tuy nhiên sự quan tâm này giảm dần cho các cấp học lớn hơn. Học sinh cấp một là lứa tuổi chuyển tiếp, phát triển nhanh về thể lực lẫn trí lực nên việc tổ chức bữa ăn học đường phải được chú ý đúng mức. Tại TP. HCM, hiện nay có tất cả 436 trường tiểu học, trong đó hơn một nửa số trường (239) có tổ chức bữa ăn bán trú cho học sinh. Hầu hết các trường đã xây dựng được bếp ăn tại trường, các trường còn lại nhờ các công ty cung cấp suất ăn công nghiệp chuẩn bị bữa ăn cho các học sinh của mình.

Bắt đầu từ sự chuẩn bị chu đáo

Để tổ chức bếp ăn tại trường cần phải có sự đầu tư về cơ sở vật chất như: nhà bếp, nhà ăn, nguồn nước… Đội ngũ bếp trưởng và cấp dưỡng được đào tạo bài bản. Phần lớn các trường khi được xây dựng thường quan tâm đến mặt bằng phục vụ cho việc dạy và học nên khi có nhu cầu tổ chức bữa ăn bán trú, các trường chủ động huy động nguồn kinh phí và thiết kế mặt bằng cho việc tổ chức bếp ăn hay nhà ăn… Một số trường có mặt bằng khiêm tốn nên sử dụng luôn phòng học của các em hoặc hành lang có mái che làm nơi ăn sau khi sắp xếp mọi thứ cho thích hợp.

Làm thế nào để bữa ăn cho học sinh đảm bảo đủ nhu cầu năng lượng và đủ chất? Ban Giám hiệu và các nhân viên bếp phải tham gia lớp tập huấn về việc tổ chức bữa ăn như thế nào là đủ năng lượng, đủ chất dinh dưỡng, đồng thời đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm. Để giúp cho các em học sinh thích thú hơn với bữa ăn tại trường, thực đơn được các thầy cô hoặc bếp trưởng thiết kế đa dạng và thay đổi hàng ngày, hàng tuần. Các bữa ăn tại trường hiện nay cung cấp khoảng 1/3 nhu cầu năng lượng hàng ngày cho học sinh.

Điều không thể bỏ qua

Vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm cũng là vấn đề quan tâm của các trường tiểu học có bữa ăn bán trú. Vì nếu thức ăn, nước uống không an toàn thì sức khỏe của học sinh sẽ không được đảm bảo, đồng thời có thể ảnh huởng đến niềm tin của phụ huynh đối với nhà trường. Tất cả các trường có tổ chức bếp ăn đều phải tuân theo nguyên tắc bếp một chiều và các nhân viên bếp phải được kiểm tra sức khỏe định kỳ hàng năm, để đảm bảo chỉ có những người không có bệnh mới trực tiếp tham gia chế biến cũng như chuẩn bị thức ăn. 

Nguồn thực phẩm cung cấp cho trường thường do các cơ sở có tư cách pháp nhân với nguồn gốc xuất xứ thực phẩm rõ ràng, có hợp đồng mua bán, cũng như ràng buộc trách nhiệm về an toàn thực phẩm. Việc kiểm tra tiếp phẩm mỗi ngày và các quy định vệ sinh về dụng cụ chế biến, chứa thức ăn thường được Ban Giám hiệu trường theo dõi chặt chẽ. 

Tuy nhiên, việc lưu mẫu thực phẩm sau khi chế biến ở một số trường có bếp ăn chưa phản ánh đúng ý nghĩa của nó. Các thực phẩm để lưu mẫu thường được đặt trong ngăn mát của tủ lạnh, ở điều kiện nhiệt độ như vậy sẽ giúp cho vi khuẩn phát triển. Vậy nên lưu mẫu như thế nào? Thức ăn sau khi chế biến, trước khi phục vụ, tất cả các món ăn phải được lấy mẫu giữ trong các dụng cụ bảo quản đã được tiệt trùng (100ºC trong 15 phút) rồi đặt ngay vào tủ đông (từ 0ºC trở xuống âm độ). Với điều kiện bảo quản như vậy, mẫu thức ăn sẽ được giữ nguyên hiện trạng nhằm phục vụ cho việc kiểm tra mặt vệ sinh an toàn thực phẩm, ngoài ra còn giúp cơ quan chức năng điều tra tìm ra nguyên nhân ngộ độc nếu có xảy ra.

Tình hình thực tế

Theo kết quả từ một điều tra thói quen ăn uống của học sinh cấp 1 tại TP. HCM năm 2002, vẫn còn 5,4% trẻ đến trường với cái bụng rỗng mà lý do chủ yếu là do không có đủ thời gian để ăn sáng. Hiện nay, bữa ăn học đường tại các trường tiểu học bao gồm: bữa ăn trưa và bữa ăn xế, cho thấy có nhu cầu tổ chức luôn bữa ăn sáng cho các em tại trường. Bữa ăn sáng là nguồn nhiên liệu để bắt đầu một ngày làm việc và học tập. Bữa ăn sáng tại trường sẽ giúp các em có thời gian ăn sáng phù hợp hơn, gia đình không phải cập rập chuẩn bị bữa ăn sáng mà đôi khi đó chính là nguyên nhân làm cho các em trễ giờ học.

Hiệu trưởng ở một trường tiểu học có bữa ăn bán trú 7 năm nói lên suy nghĩ của cô về hiệu quả của bữa ăn bán trú tại trường mình: "Học sinh của chúng tôi tập được thói quen tuân thủ giờ giấc ăn, nghỉ ngơi và chủ động tự lo bữa ăn cho chính mình. Ngoài ra, việc ăn ở trường sẽ có thời gian cho các em nghỉ ngơi trước khi bước vào giờ học chiều". Một hiệu trưởng của trường tiểu học ở vùng ven nói lên tâm huyết việc tổ chức bữa ăn bán trú: "Chúng tôi rất quan tâm đến việc ăn uống cho học sinh, vì các em tuy kinh tế gia đình có khác nhau nhưng vẫn được hưởng chế độ ăn như nhau. Và chúng tôi cũng cân nhắc tính toán để với số tiền tuy khiêm tốn, các em vẫn có được bữa ăn đầy đủ dinh dưỡng mà có khi các em không có được khi ăn ở nhà". Còn các em nghĩ gì khi nhà trường là căn nhà thứ hai của các em? "Em thích ăn ở trường hơn vì có nhiều bạn nên ăn vui hơn với lại bữa nào cũng có món ăn ngon".

Bữa ăn học đường hiện nay tại các trường tiểu học đã đáp ứng phần nào nhu cầu chăm sóc thể chất cho các em đặc biệt đối với những phụ huynh không có nhiều thời gian chăm sóc trẻ tại nhà. Tuy nhiên, với mục tiêu lâu dài xây dựng con người Việt Nam có tầm vóc và thể lực tốt, không thua kém các dân tộc khác trên thế giới và là một nguồn nhân lực để phát triển một quốc gia, thiết nghĩ nhà nước cần phải có sự đầu tư chương trình dinh dưỡng trong học đường và xem đó là một yếu tố của nền giáo dục nước nhà.

(Theo VNDOC's Blog sưu tầm)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Khi đời sống được nâng cao, người ta càng chú ý nâng cao chất lượng bữa ăn hàng ngày hơn, nhất là các thức uống bổ dưỡng. Sữa là một trong những thức uống ngày càng hiện diện nhiều hơn trong bữa ăn gia đình nơi đô thị.

Sữa đối với trẻ nhỏ

Đặc biệt với nhà có trẻ, sữa là thực phẩm không thể thiếu. Hai mục tiêu quan trọng hơn cả đối với các bậc phụ huynh chính là làm sao để con mình trở nên thông minh hơn và cao lớn hơn, ngay từ khi chúng còn trong bụng mẹ. Để làm được điều này, ngoài yếu tố gien di truyền không thể tác động thì dinh dưỡng là một lựa chọn quan trọng nhất.

Các nghiên cứu khoa học dinh dưỡng đã chỉ ra rằng, để cơ thể trẻ trở nên cường tráng, đủ sức đương cự bệnh tật thì vitamin là một trong những thành phần không thể thiếu được. Vitamin có nhiều trong thực phẩm hàng ngày như: thịt, cá, trứng, trái cây, rau xanh... Trong những vitamin mà cơ thể cần, A và D là loại đặc biệt quan trọng đối với mắt và phát triển xương của trẻ. Thiếu vitamin làm giảm sức đề kháng của cơ thể. Với trẻ em, thiếu vitamin A, nhẹ thì dễ cảm nhiễm các bệnh như: tiêu chảy, viêm đường hô hấp, nặng có thể bị mù hoặc tử vong. Với vitamin D, không được cung cấp đủ, trẻ sẽ bị còi xương nhất là giai đoạn phát triển trong hai năm đầu đời. Đối với người lớn, việc cung cấp đủ vitamin D cũng giúp tránh hoặc giảm nguy cơ mắc bệnh viêm khớp, tiểu đường...

Bạn có biết?

Với trẻ em, thiếu vitamin A, nhẹ thì dễ cảm nhiễm các bệnh như: tiêu chảy, viêm đường hô hấp, nặng có thể bị mù hoặc tử vong.


Bổ sung vitamin

Bổ sung vitamin, trong đó có A và D không gì "dễ" hơn bằng nâng cao chất lượng bữa ăn hàng ngày. Trong đời sống, việc chăm sóc gia đình thông thường rơi vào tay người phụ nữ. Người đàn ông mặc nhiên được giao nhiệm vụ nghe có vẻ mỹ miều hơn là kiếm tiền cho gia đình, ngay cả với người vì nhiều lý do đã đánh mất vai trò trụ cột thì việc mua sắm, chợ búa hàng ngày phần nhiều vẫn phó về các vị nội tướng. Việc tưởng đơn giản nhưng thực tế vô cùng nan giải. 

Thông thường đa phần chị em mua sắm rồi nấu nướng theo thói quen đã hình thành từ nhỏ và đa phần ảnh hưởng từ mẹ, từ chị, từ môi trường xung quanh và tập quán tại địa phương. Không ít những món ăn được hình thành trong giai đoạn đời sống còn nhiều khó khăn và kinh nghiệm từ việc chế biến chúng khiến cả gia đình phải thưởng thức các món ăn khiếm khuyết nhiều về mặt dinh dưỡng. Ngay cả những phụ nữ có ý thức cải biến bữa ăn theo hướng ngon miệng và nhiều bổ dưỡng cũng không phải đơn giản. Nhiều chị em than phiền hàng ngày phải mất rất nhiều thời gian suy nghĩ chọn món, chế biến sao cho hợp khẩu vị cả nhà và chất lượng hơn. Ngay cả những chị em được coi là đảm đang nhất, với việc chọn và chế biến những món ăn rất tinh tế, thực đơn luôn thay đổi nhưng chưa hẳn đã đảm bảo dinh dưỡng cho các thành viên trong gia đình nếu không tham khảo những thông tin khoa học hoặc tham vấn các chuyên gia dinh dưỡng. 

Đối với hai loại vitamin A và D vốn thuộc nhóm vitamin tan trong dầu mỡ, muốn cơ thể hấp thu phải có chất béo trong khẩu phần. Vitamin A và D có nhiều trong gan cá, lòng đỏ trứng, bơ, một số loại ngũ cốc... Thêm vào thực đơn hàng ngày gan cá, trứng, bơ... với liều lượng hợp lý là việc đơn giản đối với các bà nội trợ. Ngoài ra có một cách bổ sung cho cơ thể vitamin A, D đơn giản và tiện lợi hơn, nhưng vẫn đảm bảo đủ lượng cần thiết là uống các loại sữa có bổ sung vitamin A và D. Một ly sữa loại này có thể cung cấp đủ nhu cầu vi chất một ngày đối với bà mẹ mang thai, trẻ em hoặc người lớn.

(Theo VNDOC's Blog sưu tầm)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Không phải bất cứ đứa trẻ nào cũng hiền lành, ngoan ngoãn. Ngược lại có những trẻ rất ngỗ nghịch, nhất là đối với lứa tuổi tiểu học (6-11tuổi) là giai đoạn phát triển tâm tính của trẻ...

Câu chuyện của Michael

Michael đang ở trong một giai đoạn mà các chuyên viên tâm lý Mỹ gọi là "không thể tự kiểm soát" (out of control). Chỉ trong một ngày, cu cậu nổi tam bành nhiều chập, từ quăng thực phẩm tứ tung khi ăn, đến bẻ gẫy đồ chơi và đập phá đồ đạc trong nhà, cắn và đánh anh chị em trong nhà và không chịu tuân theo lệnh của ai hết. 

Điều kỳ lạ là khi quan sát kỹ, người ta thấy chẳng những Michael không được ai trong nhà thương yêu, nó làm mọi người bực mình, chính bản thân nó cũng chẳng có sướng gì hết, trái lại nó còn có vẻ cô đơn và thậm chí đau khổ nữa.

Chưa bao giờ trẻ em ở Mỹ tỏ ra "hung hăng, nhẫn tâm, mè nheo, ích kỷ, thách đố, xấc xược" như lúc này, một vấn đề làm đau đầu giới phụ huynh và khổ tâm không ít các nhà giáo dục.

Trẻ em nào có vấn đề kéo dài về hành vi, nói thẳng là đạo đức căn bản là con số "0" to tướng thì thế nào trong tương lai nó sẽ rất dễ bỏ trường lớp, sử dụng ma túy, tham gia các băng đảng và còn có thể bị trầm uất nặng. Chúng trở thành những con người đau khổ, cũng như cha mẹ chúng.

Nguyên nhân từ đâu?

Bạn có biết?

Phần lớn hiện tượng quậy phá của trẻ đều do cha mẹ. Trẻ chỉ muốn người lớn phải chú ý đến chúng. Và nếu bạn không để ý đến, chúng sẽ chẳng làm thế nữa.


Có nhiều lý do cắt nghĩa hiện tượng đau lòng này như: chế độ dinh dưỡng có chất đường cao, môi trường có nhiều độc chất, truyền hình, dị ứng các loại sách báo và rối loạn tâm sinh lý. Một điểm rất chắc chắn: chỉ có trẻ em Mỹ là "siêu quậy", còn các nước phát triển cao khác ít hơn nhiều. Tiến sĩ tâm lý Tiffany Field thuộc Đại học Y Khoa Miami, khám phá ở Pháp, các "cu cậu 3 tuổi" có cách cư xử tuyệt vời trong nhà hàng, chúng ngồi im, ăn uống đàng hoàng... cứ như người lớn vậy. Chúng không cãi cọ, ném đồ ăn hay không chịu ăn như trẻ con Mỹ.

Trong một khảo sát khác, tiến sĩ Field nhận thấy có sự khác biệt rất lớn của trẻ con đi nhà trẻ ở Mỹ và ở Pháp. Trong giờ chơi, trẻ con Pháp hiếu động tấn công bạn bè cùng lứa tuổi chỉ có 1%, trong lúc trẻ con Mỹ làm chuyện này đến 29%. Không phải là chuyện tình cờ khi tỉ lệ sát nhân ở Pháp trong các thành thị lớn thuộc loại thấp, còn ở Mỹ thuộc loại cao, cao nhất trong thế giới văn minh.

Nếu các bậc phụ huynh Mỹ biết chính các khoa học gia Mỹ, sau một thời gian dài quan sát, ghi nhận, đối chiếu, ngẫm nghĩ, kết luận là thủ phạm của phần lớn hiện tượng này chính là do… cha mẹ các em, thì có lẽ họ sẽ ngạc nhiên lắm. Trong một thời gian dài, cha mẹ đã không chịu nhìn nhận một sự thật hiển nhiên là chính vào lúc các "hoàng tử, công chúa nổi giận lôi đình" là lúc cha mẹ nên… ngó lơ nhất (the disruptive behavior of school children is often a result of adult attention). Các thí nghiệm ở nhà và trong trường cho thấy vào lúc các trẻ em "quậy tơi bời hoa lá" chính là lúc chúng muốn người lớn chú ý đến chúng, nên nếu người lớn không chú ý gì đến chúng thì chúng sẽ… xẹp lép ngay!

Bạn phải làm gì?

Hãy khéo léo thể hiện sự khen, chê hợp lý và dứt khoát. Khi trẻ làm điều sai, phải trừng phạt thích đáng.


Bạn hãy nghe câu chuyện này thì sẽ hiểu chuyện gì đã xảy ra. Debbie là cô bé mới 5 tuổi, mỗi đêm cô bé thức giấc và la hét ầm ĩ vì cô bé nói đã thấy "một con sâu khổng lồ" và "một con sư tử khổng lồ" hiện ra. Đêm nào cha mẹ của Debbie cũng cuống cuồng chạy đến bên con gái vuốt ve, an ủi và trấn an con không có quái vật nào trong nhà cả. Ban ngày Debbis sẵn lòng kể cho bất cứ ai muốn nghe về "cơn ác mộng hãi hùng" của mình, mẹ của Debbie lại khuyến khích con gái làm như thế vì chị cứ nghĩ đó là… phương pháp sư phạm để con mình dần dần hết bệnh. Sự thật là quá chú tâm về các sợ hãi của Debbie lại khiến các sợ hãi này tăng cường độ lên gấp đôi. Bạn có biết trong đầu óc non nớt, Debbie đã "lý luận" ra sao không? Nó tự nhủ: "Nếu Mom và Dad tỏ ra chú ý nhiều như thế thì chắc chắn chúng có thật"

Cha mẹ phải làm gì?

Hai tiến sĩ Jacob Azerrad và Paul Chance muốn giúp đỡ các bậc cha mẹ nào có con ở độ tuổi từ 9 đến 14 là khoảng thời gian rất "khó dạy" vì đây là giai đoạn dậy thì. Họ bảo cha mẹ đừng chú ý nhiều đến các hành động có vẻ "cổ quái" của con cái mà hãy nhớ những khi con mình làm được chuyện gì hay, đáng khen thì hãy khen thật lòng. Tốt nhất là các cô, cậu cảm thấy cha mẹ đã xem mình… như người lớn thì chúng sẽ tăng cường các hành động để được khen và bớt các hành động quậy phá lại.

Nhưng phải hết sức khéo léo, đừng lẫn lộn khen và chỉ trích ngấm ngầm. Nhưng dĩ nhiên, khi con bạn làm điều gì đó không tốt thì trừng phạt là không tránh được. Ví dụ: xô ngã bạn té cầu thang hay cắn bạn muốn chảy máu thì không còn gì để "lý luận lòng vòng ngoài màn phạt thẳng tay". Phạt thì phải nghiêm, tốt nhất là bảo nó "đứng úp mặt quay vào tường" và canh chừng nó thi hành án phạt. Sau thời gian thi hành án, chỉ nói vắn tắt như thế này: "Ở nhà này không có ai cắn bạn như thế (hay xô bạn ngã như thế)!" Tuyệt đối không nói gì thêm hết. Nói thêm bất cứ điều gì, dù là câu "Thôi đi rửa mặt đi!" là sai lầm hết chỗ nói.

"Uốn tre còn non, dạy con còn bé", bạn hãy chăm sóc con mình thật tử tế, chỉ khi nào con mình thấy cha mẹ nó "hoàn toàn không đùa trong việc trừng phạt và hoàn toàn hết lòng khi khen thưởng, khuyến khích" thì bạn sẽ dần dần bớt lại, cho đến khi hết hẳn, không còn phải dùng biện pháp "đứng úp mặt vào tường nữa".

(Theo VNDOC's Blog sưu tầm)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Thay vì giảng cho con những bài lý thuyết dài về lipit, protein hoặc la mắng khi chúng ăn cả gói bánh, bạn hãy tạo cho con niềm hứng thú khi được cùng nấu ăn, được chia sẻ những giây phút gia đình quây quần bên nhau trong bữa cơm hàng ngày. 

Hãy dạy con ăn uống đúng cách, biết ăn nhiều loại để bổ sung đầy đủ các vi lượng cho cơ thể. Một số gợi ý sau đây sẽ giúp bạn tạo cho con thói quen ăn uống hợp lý mà không làm cho chúng chán. 

Không khí gia đình

- Cùng con đi chợ, đây là cơ hội tốt để cho chúng nhận biết được các loại thực phẩm, rau quả khác nhau và bạn có thể truyền đạt cho con cách chọn lựa quả cam ngọt hay quả xoài ngon. Cho phép con cùng tham gia nấu các món ăn với bạn để đánh thức cảm giác ngon miệng và rồi sau đó việc ăn uống đối với chúng không phải là bị ép buộc nữa mà trở thành niềm thích thú. 

Cho con tự do
Hãy khích lệ con nói lên ý kiến của mình về món mà chúng được ăn: mùi, vị, các thành phần... Dạy con nói theo kiểu: món này cay, món kia ngọt... hơn là chỉ đơn thuần con thích hay con không thích. 
Hãy kích thích trí tò mò, đừng bỏ lỡ cơ hội cho con bạn làm quen với các vị mới. Một cách tự nhiên, tất cả các em đều thích vị ngọt hơn các vị khác nhưng bằng sự khéo léo của mình bạn sẽ hướng sự chú ý của chúng vào các hương vị khác. Hãy để con khám phá các món ăn mới. Trong khoảng từ 4 đến 7 tuổi trẻ em cần 4-5 lần để quen với một vị mới. 

Bữa ăn tuyệt vời
Việc trang trí các món ăn một cách tinh tế sẽ làm cho bữa ăn trở nên vô cùng hấp dẫn. Hãy cùng ăn tối một cách vui vẻ và thư giãn, không nói về công việc hay chuyện bài vở. 
Trong tủ lạnh nhà bạn nên thường xuyên có sữa chua chứ không phải là kem, hoa quả tươi thay cho nước ngọt. Nên cho trẻ ăn hoa quả trước bữa ăn nửa giờ tốt hơn là sau đó. Bạn hãy tạo thói quen chỉ dùng nước ngọt trong các dịp lễ, sinh nhật. 
Đa dạng thực đơn "mùa nào thức nấy" ở mức độ tối đa có thể được, sẽ làm con bạn không chán vì quanh năm ngày tháng chỉ một vài món thay đổi. 

Cho con lựa chọn chứ không cấm đoán

- Áp dụng cho con quy tắc "hoặc" chứ "không phải". Hoặc một cốc nước ngọt hoặc 2 cái kẹo chứ không phải tất cả. Không nên cấm đoán mà để con chọn lựa. Chính bạn là người quyết định thực đơn, cho nên bạn phải nhớ sự cân bằng dinh dưỡng không phải chỉ một ngày đã có. Nó được xây dựng trong cả tuần, cả tháng. Sự kiên trì của bạn sẽ được trả công xứng đáng. 

(Theo VNDOC's Blog sưu tầm)

http://songkhoe.wordpress.com/

-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Trẻ thường thích chơi đùa với các con vật cưng trong nhà, do đó, dễ nhiễm các bệnh: giun sán, bệnh dại, nhiễm trùng, dị ứng... Các bà mẹ phải hết sức cẩn thận, tránh để nguy hại đến trẻ.

Những rủi ro

Trẻ có thể bị nhiễm một số bệnh từ vật nuôi như:

- Nhiễm giun: Trẻ dễ mắc các loại giun đũa, giun móc khi thường xuyên tiếp xúc với chó, mèo. Trứng các loại kí sinh này lẩn khuất trong phân các con thú cưng. Từ đây, chúng có thể xâm nhập vào cơ thể trẻ qua nguồn nước uống hay thức ăn. Một số trường hợp trẻ bị nhiễm Toxo caracanis - một loại giun ký sinh ở chó, mèo. Và triệu chứng lâm sàng của bệnh này là sốt nhẹ, biếng ăn.

- Bệnh dại: Cho đến nay, các nhà khoa học vẫn chưa tìm ra thuốc điều trị khi đã phát bệnh dại. Có loại bệnh dại thầm lặng ở chó, mèo khiến ta khó phát hiện. Khi trẻ bị chúng cắn, hoặc liếm lên vết thương, virus dại sẽ lây sang.

- Nhiễm trùng, dị ứng ngoài da: Bệnh này gây nổi mẩn, ngứa ngáy, khó chịu cho trẻ. Ve, bọ chét, rận… chính là thủ phạm. Chúng ẩn nấp và sinh sôi trên da, lông, vành tai, kẽ chân chó mèo, chim kiểng… Có khi chúng lẩn trốn trong những kẹt, hốc cột, kẽ tường hoặc có thể trong tủ quần áo. Ngoài ra, một số trẻ còn dị ứng với lông chó mèo, gây ho, nóng sốt.

Phòng ngừa

- Tẩy giun: Nên cho tẩy giun cho chó, mèo lúc 1 tháng tuổi. Tiếp tục tẩy định kỳ một lần/tháng mãi đến 6 tháng tuổi. Sau đó cứ 3-4 tháng bạn nên tẩy giun cho chúng một lần. Các trạm thú y đều có bán thuốc xổ giun. Sau mỗi lần chúng phóng uế, nên hốt dọn, vệ sinh kỹ bằng xà phòng. Đồng thời ta cũng nên lau mặt, rửa tay chân trẻ thật kỹ bằng xà phòng sau khi bé chơi với chó, mèo…

- Tiêm vắc-xin ngừa bệnh dại: khi chó, mèo được 8-9 tuần tuổi bạn nên mang đến trạm thú y gần nhất để tiêm vắc-xin ngừa dại. Ba đến bốn tháng sau tiêm mũi thứ hai, mũi định kỳ 1 năm/lần. Thường trong mùa nắng nóng, chó, mèo dễ phát bệnh dại (mầm bệnh ủ từ lúc giao mùa). Nếu trẻ bị chúng cắn, liếm nên dùng xà phòng rửa sạch ở vết thương bằng tia nước thật mạnh nhằm hạn chế sự xâm nhập của virus (nếu có). Sau đó bạn nên chở con đến trung tâm vệ sinh phòng dịch thú y gần nhất để khám, trị. Nhốt riêng chó, mèo đã cắn trẻ từ 10-15 ngày, để theo dõi có triệu chứng bệnh dại không: lên cơn hung dữ, chảy nước dãi, mắt đỏ sòng sọc, hằn học với chủ nhà. Đừng xem thường, có thể chó, mèo nhà bạn đã được chích ngừa bệnh dại rồi nhưng khả năng miễn dịch của chúng yếu nên chúng vẫn bị nhiễm bệnh dại. 

- Tránh ve, bọ chét, rụng lông: Nên cho chó, mèo mang vòng tránh ve hoặc khi phát hiện thấy có ve là dùng thuốc tắm, xịt ngay - không bỏ sót kẹt, hốc, những nơi chó mèo thường lui tới. Hiện thị trường có bán các loại thuốc chích, tắm, xịt trừ ve, bọ chét. Bạn đừng quên tắm, chải lông chó, mèo 2 lần/tuần bằng xà phòng hoặc nước tắm chuyên dụng để chúng mướt lông, bớt rụng. Mặt khác cũng nên cho chúng ăn, uống đầy đủ dưỡng chất.

(Theo VNDOC's Blog sưu tầm)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Giúp con chơi an toàn

Đứa con thân yêu của bạn vẫn còn rất nhỏ để có thể tự chăm sóc cho bản thân. Do đó, rất cần bạn chu toàn cho bé nhất là những khi ra khỏi nhà...

Bảo vệ làn da cho con

Ai cũng biết phơi nắng có nguy cơ mắc bệnh ung thư da và lão hóa sớm nhưng hầu hết đều đã phơi nắng ngay từ khi còn nhỏ (trong thời gian trước 21 tuổi, 80% thời gian trong ngày là ở ngoài nắng). 

Dùng thường xuyên những loại kem chống nắng cho trẻ có thể giúp giảm nguy cơ ung thư da khoảng 78%. Hầu hết các loại kem chống nắng đều an toàn cho trẻ trên 6 tháng tuổi. Hãy chọn loại có khả năng ngăn chặn tia UVA và UVB, có chỉ số SPF 15 hoặc cao hơn (nhất là nếu trẻ có làn da sáng). Thoa một lớp kem chống nắng dày trước khi ra ngoài ít nhất 30-45 phút và thoa lại sau mỗi hai giờ (hoặc thường xuyên hơn nếu trẻ bơi hoặc toát mồ hôi nhiều). 

Chú ý những lời khuyên dưới đây để bảo vệ con bạn khỏi tác hại của ánh nắng mặt trời: 
Mặc áo quần bảo vệ, áo sơ mi dài tay, quần dài và đội nón. Hầu hết Áo quần chỉ có chỉ số chống nắng SPF từ 5-9, vì vậy vẫn có thể bị ánh nắng gây hại nếu chỉ mặc một chiếc áo sơ-mi. 
Hạn chế phơi nắng khi tia nắng gay gắt nhất (10 giờ sáng – 4 giờ chiều). 
Cho trẻ đeo kính mát để bảo vệ mắt, ngăn chặn tia bức xạ UVA và UVB. 
Dùng kem chống nắng hàng ngày, cả khi trời âm u, vì hầu hết tia bức xạ đều xuyên qua đám mây và có thể gây cháy nắng.
Nên dùng loại kem chống nắng với những thành phần như kẽm oxit hay titanium dioxide có khả năng ngăn chặn tia bức xạ nếu con bạn có làn da nhạy cảm. 
Nếu bạn dùng kem chống nắng kết hợp cùng thuốc ngăn côn trùng cắn đốt thì nên dùng loại có chỉ số SPF cao hơn vì các sản phẩm dùng kết hợp có thể làm giảm hiệu quả chống nắng của kem chống nắng. 

Bạn phải làm gì?

Hãy trang bị đầy đủ cho con: kem chống nắng, kính mát, nón, thuốc mỡ, chai nước lọc...

Khi bé đi chơi

Có một số cách bảo vệ trẻ dưới sức nóng, ánh nắng và tránh khỏi những tổn hại cho cơ thể trẻ trong mùa hè 

Ở sân chơi

Trang bị đầy đủ. Trước khi ra khỏi cửa, phải cho vào túi đầy đủ những vật dụng cần thiết sau: 
Kem chống nắng: chọn một sản phẩm dành cho trẻ em với chỉ số SPF từ 30 trở lên giúp ngăn cản tia UVA và UVB chiếu vào làn da bé.
Kính mát, nón, mũ lưỡi trai bảo vệ mắt khỏi ánh nắng. 
Những loại thuốc chữa trị ban đầu, như thuốc mỡ bôi khi bị côn trùng cắn đốt… 
Một chai nước lọc: trẻ em cần uống nước mỗi 2 hoặc 3 giờ - thường xuyên hơn nếu chúng vận động nhiều hoặc khi khát nước – nhằm tránh bị thiếu nước trong cơ thể bé. 

Chú ý đến thiết bị. Khi đến sân chơi phải đảm bảo là xích đu, dụng cụ tập thể dục và những đồ chơi khác trong sân phải được cột chặt an toàn. Hãy tìm trò chơi có nệm cao su bên dưới và xung quanh phải có cát hoặc sỏi nhỏ. Cũng kiểm tra những bề mặt bằng kim loại, nếu quá nóng, chân trần của bé có thể bị bỏng.

Ở nhà bạn bè

Khi trẻ không có bạn bên cạnh?

 Hãy tiên liệu trước những trường hợp có thể xảy đến cho trẻ, luôn phải đảm bảo trẻ con lúc nào cũng có người lớn bên cạnh. 


Trước khi đưa bé đến nhà bạn của bé, bạn cho bố mẹ chủ nhà biết con bạn có những hạn chế về sức khỏe, dinh dưỡng hoặc bị dị ứng gì không. Gần đây con bạn có bị tổn thương hay bị đau không? Con bạn có lên cơn hen suyễn khi đụng vào mèo không. Cũng hỏi xem có bố hay mẹ chủ nhà ở nhà để quản lý bọn trẻ không, nhất là nếu cho bọn trẻ sử dụng hồ bơi.

Để lại số điện thoại. Hãy cho bố mẹ chủ nhà biết cách liên lạc với bạn, ở nhà, ở cơ quan hay gọi điện thoại di động. Cho biết giờ bạn sẽ đón bé về, hoặc (nếu đã đủ lớn) là giờ bé đạp xe hoặc đi bộ về nhà. 

Ở hồ bơi

Có một số quy tắc: Luôn nhắc nhở con bạn không được lặn sâu hoặc nhảy xuống chỗ nước cạn, chạy trên bề mặt ướt. Phải đảm bảo là có một người lớn luôn quan sát bọn trẻ, ngay cả khi chúng biết bơi. Người có nhiệm vụ trông bọn trẻ phải luôn thấy và nghe tiếng bọn trẻ và phải ở gần để giúp chúng trong trường hợp khẩn cấp. Cũng nhớ thoa lại kem chống nắng – ngay cả khi dùng loại kem chống nắng không thấm nước – nếu con bạn bơi hơn 1 giờ. 

Dựng hàng rào. Nếu có hồ bơi ở nhà, phải đảm bảo là hồ bơi có hàng rào vây 4 mặt có cổng tự đóng khóa. Hàng rào phân chia khu vực hồ bơi với ngôi nhà để cho bé không đi thẳng ra cửa sau và vào hồ bơi. Để an toàn, nên cho trẻ học bơi. Trẻ em có thể tập bơi từ 4 tháng tuổi.
(Theo VNDOC's Blog sưu tầm)
-->đọc tiếp...

/
Chào các bạn, bạn đã vào trang Benhtimmach.com chưa, đây là trang tư vấn sức khoẻ miễn phí chuyên sâu về lĩnh vực tim mạch click here