Chào các bạn, mời bạn quảng cáo banner tại đây kích thước 500x70 - giá mềm 700.000/tháng. liên hệ suckhoegd@gmail.com. Mr.Cường



| 0 tin nhắn ]

Các chuyên gia của Úc thông báo rằng "Hai người đàn ông dương tính với HIV đã không còn vi-rút sau khi được điều trị ghép tủy". Những bệnh nhân được giấu tên đã được điều trị tại bệnh viện St Vincent của thành phố Sydney và được xét nghiệm vi-rút ở dưới ngưỡng phát hiện. Kết quả trên được báo cáo tại Hội nghị quốc tế về AIDS ở Melbourne, hội nghị vẫn được tiến hành mặc dù một số đại biểu đã gặp nạn trên chuyến bay của hãng hàng không Malaysia Airlines.

Hội nghị AIDS Quốc tế lần thứ 20 được tổ chức ở Melbourne, Úc

Giáo sư David Cooper của viện Kirby, trường đại học NSW, nói rằng đây có thể là hướng đi mới trong việc nghiên cứu về HIV: “Chúng tôi rất vui rằng cả hai bệnh nhân đều có kết quả khá tốt nhiều năm sau điều trị và hiện tại cả hai đều không có dấu hiệu của ung thư hay vi-rút” - giáo sư phát biểu.

Mặc dù đều đã được điều trị khỏi vi-rút, cả hai vẫn tiếp tục sử dụng thuốc điều trị vi-rút như một biện pháp bảo vệ.

Ở trường hợp thứ nhất, bệnh nhân đã được ghép tủy xương thành công để điều trị u lympho không Hodgkin từ người hiến tủy có một trong 2 gen có khả năng kháng HIV. Tuy nhiên ở bệnh nhân thứ 2, người được ghép tủy để điều trị ung thư bạch cầu dạng tủy cấp tính thì người cho không hề có gen kháng lại HIV.

Ghép tủy chưa phải là biện pháp điều trị HIV/AIDS

Trước khi nghiên cứu này diễn ra, chỉ có một bệnh nhân duy nhất người Mỹ được cho là điều trị khỏi HIV, đó là Timothy Ray Brown, được ghép tủy vào năm 2007 và 2008. Người cho tủy của anh có cả hai gen kháng lại HIV. Brown đã có khả năng ngừng sử dụng thuốc kháng vi-rút và hiện tại vẫn không phát hiện thấy vi-rút. Tuy nhiên 2 bệnh nhân khác ở Boston, những người được ghép tủy từ người cho không có gen kháng vi-rút, đã phát hiện vi-rút trở lại sau khi ngừng các liệu pháp chống vi-rút.


Giáo sư David Cooper của viện Kirby, trường đại học NSW, nói rằng hai bệnh nhân không còn vi-rút HIV sau khi được ghép tủy xương cần được theo dõi sát.

Các chuyên gia nhấn mạnh rằng mặc dù kết quả nghiên cứu ở Sydney là hết sức quan trọng, nhưng biện pháp điều trị bằng ghép tủy vẫn không thể điều trị được cho bệnh nhân bị HIV, cũng như nó vẫn còn đắt và có nhiều nguy hiểm tiềm tàng có thể diễn ra.

Hai bênh nhân ở Sydney vẫn được giám sát hết sức chặt chẽ để theo dõi nếu như vẫn còn vi-rút tồn tại và cách chúng có thể bị kiểm soát như thế nào.

Giáo sư Cooper cho rằng công việc ở những vị trí mà vẫn còn vi-rút ẩn náu sẽ trở thành câu hỏi lớn trong nghiên cứu HIV/AIDS. "Sẽ là hết sức cần thiết để hiểu những điều này nhằm đạt được mục đích điều trị” - ông nói.

Các nhà nghiên cứu cho rằng kết quả nghiên cứu mở ra một hi vọng mới cho các bệnh nhân nhiễm HIV bị bệnh bạch cầu và u lympho.

“Trong thời gian tới, các kết quả nghiên cứu ở Sydney sẽ hết sức có ý nghĩ với các bệnh nhân phù hợp với điều trị ghép tủy có khả năng tham gia vào các thử nghiêm lâm sàng”, bác sĩ Kersten Koelsch, viện Kirby, trường đại học NSW nói.

Hội nghĩ về AIDS tưởng niệm các nạn nhân của vụ tai nạn máy bay

Hàng nghìn nhà nghiên cứu, những người liên quan và các phóng viên từ hơn 200 quốc gia đã có mặt tại Melbourne từ ngày 20 đến 25 tháng 7 để tham dự hội nghị về AIDS, sự kiện về sức khỏe lớn nhất do Úc tổ chức.

Hội nghị năm nay đã gặp phải trở ngại lớn bởi sự ra đi của các đại biểu trên chuyến bay của Malaysia Airlines bị bắn hạ tại miền đông Ukraine.

Khoảng 100 trên tổng số 298 người bị thiệt mạng trên chiếc máy bay này đang trên đường đến hội nghị về AIDS, bao gồm các nhà nghiên cứu, nhân viên y tế, nhà hoạt động xã hội và những người sống chung với AIDS.

Chủ tịch hội nghị nói rằng sự kiện năm nay diễn ra trong sự tưởng nhớ của những đồng nghiệp của họ. “Tất cả mọi người trong hội nghị, và tôi biết tất cả mọi người trong ban tổ chức, đều cảm thấy hết sức bàng hoàng, cũng như vô cùng thương tiếc các đồng nghiệp gặp nạn” - ông nói.

Thủ hiến bang Victoria Denis Napthine cũng đồng cảm: “Những người bị nạn sẽ mong chúng ta coi những mất mát này là động lực để chúng ta nỗ lực tại đây và trên toàn thế giới để theo đuổi mục tiêu của họ là chấm dứt những mất mát và thiệt hại gây ra do AIDS trên toàn cầu”.

Các nguồn tin cũng xác nhận rằng trong số các nạn nhân có nhà nghiên cứu về HIV nổi tiếng, tiến sĩ Joep Lange và vợ ông, cùng với Glen Thomas đến từ Tổ chức Y tế thế giới.

Bitter Espressivo (HMU English Club) - Theo: hospitalcare.vn/New Scientist (Theo bacsinoitru)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

 

Chuyện đau lòng này xảy ra với một học sinh nam, đang học lớp 9 một trường trung học cơ sở ở Q.Tân Bình, TP.HCM. Cả cha mẹ em và bản thân em này đều khóc hết nước mắt khi được bác sĩ thông báo em bị nhiễm HIV.

Người cảnh báo về trường hợp này là bác sĩ Trương Hữu Khanh - tiểu ban nhi Ủy ban phòng chống AIDS TP.HCM, trưởng khoa nhiễm Bệnh viện Nhi Đồng 1, TP.HCM. Bác sĩ Khanh kể em học sinh này được gia đình đưa đến Bệnh viện Nhi Đồng 1 khám bệnh với triệu chứng ốm yếu, sốt, ho, các bác sĩ đã cho em xét nghiệm máu và kết quả dương tính với HIV. Được sự động viên, em học sinh này mới kể lại câu chuyện đau lòng xảy ra với mình. Khoảng tháng 10-2013, em được đi học bơi ở một hồ bơi trên địa bàn Q.Tân Bình. Ngay buổi học đầu tiên, khi em vào phòng thay đồ để đi về thì bị một thanh niên lạ mặt, dáng người cao to, khoảng 30 tuổi xông vào phòng, bịt chặt miệng em lại không cho la lên và lạm dụng em qua đường hậu môn. Hai buổi học tiếp theo, em cũng bị người lạ mặt này xông vào và làm chuyện tương tự nên đến buổi học cuối cùng, em sợ quá không dám đến hồ bơi mà trốn buổi học này.

Khoảng 5-6 tháng sau khi bị lạm dụng, em bắt đầu có biểu hiện ốm yếu, sốt, ho nên gia đình mới đưa đến Bệnh viện Nhi Đồng 1 và bác sĩ phát hiện em bị nhiễm HIV. Theo bác sĩ Hữu Khanh, quan sát em qua các buổi tham vấn cho thấy khả năng em bị nhiễm HIV do bị lạm dụng khi đi học bơi là có cơ sở chứ em không thể tự tạo ra câu chuyện bị lạm dụng này. Đến nay, gia đình em vẫn chưa báo với nhà trường biết về việc con mình bị lạm dụng khi đi học bơi và đã bị nhiễm HIV.

Bác sĩ Khanh còn cho biết tháng 8-2013, bệnh viện cũng tiếp nhận và xét nghiệm một sinh viên nam 19 tuổi bị nhiễm HIV và cũng cho biết bị lạm dụng tương tự như vậy ở một hồ bơi tại Q.12. Theo lời kể của nam sinh viên này, khoảng tháng 3-2013, khi đang là học sinh trung học phổ thông, em có đi bơi. Một lần, khi bơi xong, hồ bơi rất vắng, em vào phòng thay đồ và bị một thanh niên cao lớn, ở độ tuổi ngoài 30 bất ngờ xông vào phòng bịt miệng và lạm dụng qua đường hậu môn. Sau đó khoảng năm tháng, em bắt đầu xuất hiện triệu chứng nhiễm HIV và được xét nghiệm. Hiện sinh viên này đang được điều trị bằng thuốc ARV (thuốc kháng virút HIV) và sức khỏe ổn định.

Bác sĩ Hữu Khanh nói ông thật sự rất lo lắng vì không loại trừ có thể còn một vài em khác cũng đã bị đối tượng xấu lạm dụng tương tự. Nếu không lên tiếng cảnh báo thì có thể đã có em bị lạm dụng tương tự nhưng không dám nói với gia đình, không đến cơ quan y tế kịp thời để khi sức khỏe có vấn đề, xuất hiện triệu chứng HIV mới tới thì đã chậm trễ.

Tuổi trẻ
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Các chuyên gia công nghệ sinh học hàng đầu của Cuba cho biết họ đã thử nghiệm thành công một loại vắcxin phòng chống AIDS trên chuột và sẵn sàng tiến hành thử nghiệm trên người, theo AFP.

Các nhân viên tuyên truyền phòng chống HIV/AIDS ở Havana - Ảnh: AFP

Tại hội nghị công nghệ sinh học quốc tế ở Havana ngày 5-3, ông Enrique Iglesias, trưởng nhóm nghiên cứu, cho biết: “Vắcxin phòng chống AIDS được thử nghiệm thành công trên chuột và chúng tôi đang chuẩn bị giai đoạn thử nghiệm với bệnh nhân HIV dương tính nhưng không phải ở giai đoạn cuối”.

Nhóm nghiên cứu điều chế vắcxin Teravac-HIV-1 từ các loại protein tái tổ hợp để “gây ra phản ứng trong các tế bào chống lại virút HIV”.

“Đến nay đã có hơn 100 thử nghiệm vắcxin trên bệnh nhân HIV bị thất bại ở Cuba và các quốc gia khác” - theo ông Iglesias, thuộc Trung tâm Công nghệ sinh học và di truyền học Cuba.

Cuba chi hơn 200 triệu USD/năm cho các chương trình tuyên truyền và phòng chống HIV/AIDS, bao gồm các chương trình khám chữa bệnh miễn phí cho các bệnh nhân HIV/AIDS.

Hơn 600 nhà khoa học từ 38 quốc gia đến tham dự hội thảo công nghệ sinh học quốc tế ở Havana, Cuba ngày 5-3.

-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

àdf
Những người phụ nữ có HIV tham gia chung kết cuộc thi "hoa hậu" HIV. Ảnh: P.N.
Đã 20 năm căn bệnh thế kỷ có mặt tại Việt Nam, nhưng đến giờ vẫn còn không ít bạn trẻ cho rằng bệnh có thể lây truyền qua muỗi hay côn trùng đốt, ăn uống chung bát đĩa, thậm chí qua đường hô hấp.
Kết quả điều tra quốc gia về vị thành niên và thanh niên quốc gia gần đây cho thấy, hầu hết bạn trẻ đều biết HIV có thể lây truyền qua tình dục không an toàn, tiêm chích, từ mẹ sang con... Tuy nhiên, một số đáng kể vẫn còn cho rằng HIV có thể lây truyền qua muỗi đốt hay côn trùng đốt (26%), qua ăn uống chung bát đĩa (10%) hoặc qua đường hô hấp (13%).

Cách hiểu mang tính bảo vệ thái quá này có thể làm trầm trọng thêm những định kiến xã hội đối với người nhiễm HIV, khiến họ không chỉ bị cộng đồng mà chính cả người thân xa lánh.

Ngay trước lúc sắp được rời trại cai nghiện, anh Hà, ở Thủy Nguyên, Hải Phòng biết tin mình nhiễm bệnh. Khi đó chân tay anh rụng rời, mọi thứ như sụp đổ hết dưới chân. Điều đau đớn hơn là khi về nhà, người thân biết tin anh bị HIV liền xây cho anh phòng mới để ở. Sau đấy mẹ anh sắm các vật dụng cá nhân cho con trai, như bàn chải, khăn mặt, cốc, chén, bát, đĩa...

"Tôi thấy mình bị cô độc, xa lánh. Mọi người không ai dám đến gần tôi, bóc quả cam đưa cho cháu mà mẹ nó biết là vứt ngay. Đi ra đường thì mọi người bàn tán, xì xào, chỉ trỏ", anh Hà tâm sự.

Cũng vì thế, anh tự giam mình trong căn phòng 7m2, không ra khỏi phòng, không tiếp xúc, không thư từ, điện thoại với ai. Ngày nào cũng thế, người nhà chuyển đồ ăn cho anh bằng những chiếc cốc nhựa của riêng anh qua cửa sổ. Lúc đó, anh chẳng thiết sống nữa, anh tìm đến ma túy và bắt đầu nghiện lại.

“Tôi muốn chơi cho đời mình nát đi, mình không phải là mình nữa, để đỡ phải nghĩ, đỡ phải dằn vặt, đỡ phải đau đớn”, anh Hà cho biết.

Cũng vì ánh mắt ghẻ lạnh, xa lánh của người xung quanh mà không ít người muốn tìm đến cái chết. Có chị em khi biết mình nhiễm HIV đã nấu hẳn một nồi cháo trộn với thuốc trừ sâu để mấy mẹ con cùng chết. Thế nhưng khi nghe thấy tiếng trẻ con hàng xóm gọi con mình, chị như bừng tỉnh, đổ nồi cháo đi. "Suýt nữa thì tôi đã giết cả con mình", người phụ ấy nghẹn ngào nói.

Chị Tòng Thị Thu Hà, 27 tuổi, ở Điện Biên cũng đã 3 lần định ăn lá ngón để giải thoát chính mình. "Lá ngón độc lắm, chỉ cần ăn 3 lá là đủ chết. Nhưng rồi mình cũng không đủ can đảm làm điều đó vì nghĩ sao mình lại phải chết uổng như thế, mình phải cố gắng sống", chị Hà nói.

Và không biết bao nhiêu trẻ vô tình mang trong mình căn bệnh thế kỷ bị cấm đến trường. Với các bé được nuôi dưỡng tại Trung tâm Mai Hòa, Củ Chi, TP HCM, điều ao ước lớn nhất của các em là được đến trường đi học như bao bạn khác chứ không phải chỉ học trong một lớp chỉ có vài ba học sinh.

Sự kỳ thị, phân biệt đối xử đã khiến chương trình phòng, chống HIV khó tiếp cận với người nhiễm và những người dễ bị tổn thương. Nhiều trường hợp phụ nữ mang thai xét nghiệm HIV dương tính đã không quay lại chương trình.

Tính đến ngày 30/9/2010, trên cả nước đã có gần 230.000 người nhiễm HIV được phát hiện. Trong đó, hơn 180.000 người vẫn còn sống.

VNE

-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Mẹ nhiễm HIV trong thời gian mang thai có thể lây sang con nếu không được điều trị dự phòng. Ảnh: Corbis.com.

Nghe bác sĩ báo cô con gái nhỏ bị nhiễm HIV, chị Thanh (26 tuổi, Hà Nội) đứng chết lặng. Cũng từ đó, tai họa liên tiếp đổ xuống. Chị, chồng và cả cậu con trai 5 tuổi với chồng cũ cũng không thoát khỏi căn bệnh chết người này.

5 năm trước, khi đang mang thai đứa con đầu lòng thì chồng chị Thanh qua đời. Biết anh có sử dụng ma túy, nhưng chị không nghĩ anh chết vì HIV/AIDS mà chỉ nghĩ đơn thuần là lao phổi. Gia đình nhà chồng cũng không nói gì và có ý để chị đi bước nữa.

Thế rồi chị gặp và kết hôn với người yêu cũ từ hồi cấp 3 và sinh được một bé gái. Cả hai vợ chồng chăm chỉ lo làm ăn, không sống buông thả, bừa bãi gì. Một lần bé ốm, hai vợ chồng đưa con lên Bệnh viện Nhi Trung ương làm xét nghiệm và phát hiện cháu có HIV.

Chị Nguyễn Thị Phương, tư vấn viên của Trung tâm tư vấn và xét nghiệm tình nguyện Ngôi nhà tuổi trẻ (Thanh Xuân) cho biết, có thể khẳng định chị Thanh đã bị lây nhiễm HIV từ người chồng trước. Virus HIV đã lây sang cả con trai trong bụng chị lúc đó. Và sau này vô tình lây sang cả người chồng hiện tại cùng đứa con nhỏ nữa.

Nếu mẹ nhiễm HIV mà không uống thuốc ARV dự phòng trong thai kỳ và trẻ dùng sữa mẹ trong 6 tháng thì khả năng trẻ bị lây nhiễm là 30%-40%. Trường hợp mẹ không uống ARV và trẻ không bú sữa mẹ thì tỷ lệ lây cho con là khoảng 20%-30%.

Nhưng nếu mẹ và con uống ARV dự phòng và trẻ không dùng sữa mẹ hoàn toàn thì tỷ lệ lây nhiễm cho con giảm đáng kể, chỉ còn 2%-6%.

(Theo Cục phòng, chống HIV/AIDS)

Tất cả những chuyện đáng buồn trên có lẽ đã không xảy ra nếu người dân có kiến thức nhiều hơn về HIV.

"Giá như người chồng cũ của chị Thanh không dùng chung bơm kim tiêm? Giá như gia đình nhà chồng cũ cho chị biết tình hình sức khoẻ của anh? Như thế chị sẽ được điều trị sớm và cậu con trai, người chồng mới và cô con gái nhỏ cũng sẽ không bị lây nhiễm HIV", chị Phương cho biết.

Những trường hợp mẹ nhiễm HIV sau đó lây sang con không còn là chuyện hiếm gặp, như chuyện của chị Hải (Cầu Giấy, Hà Nội).

Dù biết chồng là một người nghiện ma túy nhưng chị vẫn lấy vì trước khi lấy nhau anh đã đi xét nghiệm HIV và thấy không có vấn đề gì. Nhưng một năm sau anh qua đời vì chính căn bệnh thế kỷ này. Điều không may là cả chị và đứa con nhỏ mới sinh đều bị nhiễm. Kỳ thực người chồng đã mang trong người virus HIV, nhưng có thể thời điểm xét nghiệm là giai đoạn cửa sổ nên không phát hiện được bệnh.

"Mình thì chả sao, chỉ thương con còn nhỏ mà đã mang bệnh tật, suốt ngày phải uống thuốc. Nhiều lúc nghe con hỏi: 'Mẹ ơi, sao suốt ngày con phải uống thuốc thế. Con chán lắm rồi' mà tôi thấy như dao cứa vào lòng", chị Hải tâm sự.

HIV/AIDS tại Việt Nam đang có chiều hướng gia tăng trong nhóm người có nguy cơ cao (tiêm chích ma túy, mại dâm) nhưng đồng thời cũng tăng trong nhóm không có nguy cơ cao. "Thực tế là số trẻ em dưới 15 tuổi bị nhiễm HIV đang có chiều hướng gia tăng, ước tính đến năm 2012 hơn 3.700 trường hợp", tiến sĩ Nguyễn Thanh Long, Cục trưởng Cục phòng, chống HIV/AIDS nhận định.

Theo ông nguyên nhân là ngày càng có nhiều phụ nữ mang thai bị nhiễm HIV, phần lớn họ không nằm trong nhóm có hành vi nguy cơ cao như mại dâm, nghiện ma túy, thường họ bị nhiễm HIV từ người chồng. Cũng vì cho rằng mình không thể có khả năng nhiễm bệnh, nên rất ít phụ nữ làm xét nghiệm trong thời kỳ mang bầu. Chỉ đến lúc gần sinh xét nghiệm thì đã quá muộn.

"Điều này đặt ra yêu cầu mở rộng chương trình dự phòng lây truyền từ mẹ sang con. Tuy nhiên, trên thực tế chỉ có 40% phụ nữ có thai nhiễm HIV nhận được điều trị bằng thuốc kháng virus hoặc các chăm sóc, điều trị khác", ông Long cho biết.

VNE

-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Cho đến nay, vụ án bố tiêm máu nhiễm virus HIV vào người con trai năm 1998 vẫn được coi là một trong những vụ án đặc biệt nhất nước Mỹ. Điều kỳ lạ là cậu bé 11 tháng tuổi ngày nào giờ vẫn sống, mạnh mẽ, và chuẩn bị dự lễ tốt nghiệp trung học phổ thông.

Brian Steward và Jennifer Jackson sống tại vùng Columbia, bang Illinois (Mỹ) gặp nhau tháng 1/1990, sau đó, bé Brryan Jackson chào đời vào tháng 2/1991. Hạnh phúc của hai người bắt đầu rạn nứt khi Steward nhất quyết chia tay và một mực phủ nhận bé Brryan là con trai mình dù các cuộc kiểm tra đã xác minh Steward chính là cha đẻ của Brryan.

Các nhà chức trách buộc Steward phải gửi cho vợ 267 USD/tháng tiền nuôi con, nhưng người bố này đã không ít lần từ chối thanh toán và âm thầm thực hiện âm mưu tàn độc.

Năm 1992, khi bé Brryan 11 tháng tuổi đang được điều trị hen suyễn trong bệnh viện thì Steward xuất hiện. Bà Jackson yên tâm để lại cậu con trai cho chồng để ra ngoài mua ít đồ ăn.

Không ai ngờ rằng, Steward đã lạnh lùng tiêm vào cơ thể con một mũi tiêm chứa máu nhiễm HIV được ăn cắp từ Bệnh viện St. Louis, nơi Steward làm trợ lý phòng nghiên cứu.

Kể từ thời điểm đó, sức khỏe của Brryan suy giảm liên tục với một loạt các căn bệnh khác nhau xuất hiện. Các biện pháp điều trị dường như không tìm ra được căn nguyên của sự suy giảm sức khỏe này. Cho đến khi sự thật sáng tỏ rằng cậu bé đã nhiễm HIV, các bác sĩ đều sững sờ và đặt dấu hỏi đâu là nguyên nhân khiến bé bị nhiễm loại virus chết người này?

Brryan và em gái. Ảnh: AP

Các nhà chức trách đã vào cuộc, vụ án được đưa ra công luận với cáo buộc giết người có chủ ý dành cho ông bố. Những lập luận và căn cứ khoa học của tòa án buộc Steward phải cúi đầu nhận tội.

“Thật không thể tin được khi ông ta đã tiêm HIV vào cơ thể con mình chỉ để giết đứa bé và tránh phải nộp tiền nuôi con hằng tháng. Ông ta đã sử dụng kiến thức, kỹ năng của mình để làm động lực cho hành vi dã man này” - Thẩm phán Ross Buehler trong vụ xử năm 1998 nhận xét - “Mũi tiêm ấy chỉ mang lại án tù chung thân cho người cha, nhưng lại đem đến án tử hình cho đứa bé”.

Còn bà Jackson vẫn nhớ như in khoảnh khắc năm đó: “Brryan khóc rất to và gào lên khi tôi quay trở lại bởi những triệu chứng cho thấy cháu bé bị sốc phản vệ bởi một nhóm máu không phù hợp. Steward thậm chí còn nói với tôi rằng từ nay tôi không phải lo lắng về tiền nuôi con nữa bởi hắn biết Brryan sẽ không sống được đến 5 tuổi”.

Nhưng cậu bé đã sống sót một cách kỳ diệu.

Suốt 17 năm sống chung với virus HIV, Brryan Jackson không được dự bữa tiệc nào cùng bạn bè và hạn chế tham gia các hoạt động ngoại khóa của trường. Công việc hằng ngày của cậu bé là uống 23 viên thuốc điều trị HIV và 5 mũi tiêm đặc trị khác thật đúng giờ. Nhưng với một cậu bé đã trưởng thành và sẽ nhận bằng tốt nghiệp trung học phổ thông vào ngày 13/6 này, sự thật phũ phàng nhất chính là hành động dã man của người bố đẻ.

“Cháu sắp tốt nghiệp Trường Francis Howell North. Những gì xảy ra thật đáng buồn và đã từng khiến cháu rất đau khổ”, Brryan nói.

“Điều duy nhất cháu muốn làm lúc này là phá bỏ được hàng rào ngăn cách và sự ghẻ lạnh của mọi người với những người nhiễm HIV. Cháu muốn thay đổi cách nghĩ của mọi người và giúp họ hiểu được sự thật về loại virus này”.

Nỗi đau suốt 17 năm qua của bà Jackson có lẽ cũng đã nguôi ngoai dần khi bà có thêm một cô con gái 5 tuổi. Quan trọng nhất là sự thanh thản khi bà nghe được những lời tâm sự của cậu con trai: “Chúa muốn chúng ta luôn có lòng vị tha. Bố cháu đã phạm sai lầm và cháu sẽ tha thứ cho ông ấy. Cháu phải trở thành một người tốt hơn ông ấy”.

Những người bạn của Brryan rất quý mến cậu bé. Cô bạn thân Kendra Sontag, 16 tuổi, luôn dành những lời khen ngợi về người bạn của mình: “Cậu ấy rất hài hước và luôn làm mọi người cười. Cậu ấy luôn xuất hiện đúng lúc để giúp cháu giải quyết các khó khăn. Đôi khi cháu thấy Brryan cũng rất đa tình”.

Dù không ít lần các bậc phụ huynh trực tiếp ngăn cản con cái họ kết bạn với Brryan, nhưng cậu bé vẫn rất mạnh mẽ: “Cháu hiểu điều đó. Nó càng khiến cháu biết rằng mình phải tiến lên, học tiếp đại học và một ngày nào đó làm chính trị”.

Ước mơ đó của Brryan bước đầu đã được nhen lửa thành công khi tổ chức phi lợi nhuận “Hope is Vital” do cậu bé sáng lập nhận được sự hợp tác từ nhiều cá nhân và tổ chức trong chiến dịch truyền thông phòng chống AIDS.

(Theo Gia đình và Xã hội, AP)

-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Hôm qua (20/5), Bộ Y tế phối hợp với Chương trình phòng chống HIV/AIDS của Liên hợp quốc (UNAIDS) công bố báo cáo về “Nhận định lại về tình hình dịch AIDS ở châu Á”.

UNAIDS cho biết, Việt Nam là một trong ba quốc gia tại châu Á có Luật về phòng chống HIV/AIDS. Tuy nhiên, tổ chức này cũng cho biết, Việt Nam cần phải hài hòa hơn nữa trong những điều khoản được nêu ra trong Luật về phòng chống HIV/AIDS nhằm bảo vệ những nhóm dễ bị tổn thương trong xã hội.

Theo thống kê của Bộ Y tế, Việt Nam hiện có hơn 133.000 người có HIV, trong đó số ca mắc AIDS là khoảng 27.000 người và hơn 15.000 bệnh nhân tử vong. Hiện nay, tất cả 64 tỉnh thành và trên 96% số quận huyện trong cả nước có người bị nhiễm HIV, trong đó độ tuổi từ 20-39 chiếm tới trên 78%.

Hiện nay tại châu Á- Thái Bình Dương, có gần 5 triệu người có HIV, trong đó có 440.000 người mới nhiễm trong năm 2007 và khoảng 300.000 đã tử vong vì AIDS.

(Vndoc.com - Theo TP)

VNDOC.COM - BS MANH HA

VNDOC.COM - Vndoc.com - có bài mới: 1. Lấy một con đỉa còn sống trong bàng quang bệnh nhân 2. Mười việc cần làm giúp “tinh binh” khỏe mạnh 3. Đi biển né cá đuối 4. Có nên ngoáy tai cho bé ? 


My World Visitor Profile Map
-->đọc tiếp...

| 2 tin nhắn ]




Tại VN, tên cúng cơm của tôi là "bao cao su" nhưng người đời vẫn thích gọi tôi là "áo mưa". Tại những nước nói tiếng Anh, tên cúng cơm của tôi là "condom" nhưng nhân gian lại thích gọi tôi là "rubber". 

Theo khuyến cáo, những khi đàn ông gần gũi với bạn tình thì cho tôi "quá giang", nếu họ không muốn có con hoặc tránh lây nhiễm những bệnh qua đường tình dục. Gần đây, các thầy thuốc phát hiện những ca lây nhiễm bệnh chết người như nhiễm HIV hoặc những trường hợp có thai ngoài ý muốn. 

Trong những trường hợp này, "đương sự" quả quyết rằng trong những lần "lên mây", họ có cho tôi theo cùng. Đúng. Tôi có "lên mây" cùng họ, nhưng vì họ không tỏ đường đi nước bước của tôi nên đã lạc mất tôi.

Dù rằng dòng họ chúng tôi là một phương tiện ngừa thai và ngăn ngừa các bệnh lây qua đường tình dục tương đối hiệu quả, nhưng không có nghĩa lúc nào cũng hiệu quả 100%. Đối với nhiệm vụ ngừa thai, chúng tôi chỉ có thể đảm đương cỡ 90% mà thôi, tức là vẫn còn 10% vỡ kế hoạch.

Chúng tôi rất dễ bị "đổ vỡ", có nghĩa là bị rách, lủng... Khi ấy, chúng tôi hoàn toàn bị "phế võ công". Càng "lớn tuổi" (nằm trên kệ càng lâu) thì chúng tôi càng giòn. Sự bảo quản không đúng cách cũng làm chúng tôi trở nên khó tính. Nếu bạn để chúng tôi trong cốp xe hoặc ở những nơi có nhiệt độ cao, chúng tôi sẽ đình công.

Chúng tôi thích hoạt động trong môi trường ẩm ướt, nếu "khô khan" quá sẽ giảm năng suất lao động. Gần đây, do nền kỹ nghệ "đồ nghề" người lớn phát triển ồ ạt, cộng với những hình ảnh "trích đoạn" từ những phim tươi mát, thiên hạ bỗng lai giống tôi, cho tôi biến thành những hình thù khác. Bạn nhớ rằng những gì đi quá xa chuẩn mực sẽ mang lại hậu quả khó lường, nếu không gây cho chính bạn thì cũng gây cho người bạn... giường của bạn.

Cũng do học hỏi từ phim ảnh, một số bạn trẻ thích dùng các loại dầu bôi trơn để tạo ra những... mùi vị nào là nho, dâu, táo, lê... Điều này không phải lúc nào cũng tốt, vì lỡ không may trong thành phần của những loại dầu bôi trơn này có chứa vaseline, baby oil... chúng sẽ gặm nhắm mài mòn cơ thể chúng tôi. Kích cỡ cũng rất quan trọng, là một chiếc áo, chúng tôi thích được mặc vào những "cơ thể" vừa vặn, nếu chật chội quá chúng tôi cũng dễ bị "sút đường chỉ” lắm.

Cuối cùng, bạn không nên đặt tương lai và cuộc sống của bạn quá mức vào... tôi, cho dù bạn muốn ngừa thai hay là ngăn ngừa bệnh truyền nhiễm. Cuộc sống của bạn sẽ thay đổi đầy kịch tính nếu bạn không quan tâm, tìm hiểu chúng tôi đúng cách.

(VNDOC 's Blog - Theo TT)

-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Theo báo cáo mới đây của Ủy ban về AIDS ở châu Á, hiện có gần 5 triệu người tại châu lục này đang sống chung với HIV, và 440.000 người thiệt mạng mỗi năm do AIDS.

Báo cáo cảnh báo nếu cứ tiếp tục xu hướng này, đến năm 2020, châu Á sẽ có thêm 8 triệu người nhiễm HIV; tổng số tử vong hàng năm do AIDS lên gần 500.000 người và tổng thiệt hại kinh tế năm lên đến 2 tỷ USD.  

Báo cáo cũng cho biết nếu các nhà lãnh đạo châu Á tăng ngân sách cho các chương trình ngăn ngừa HIV/AIDS, số ca nhiễm mới có thể được kiềm chế ở mức 3 triệu người và số tử vong có thể dưới 300.000 người. 

Theo Ủy ban về AIDS ở châu Á, các nước châu Á có tài nguyên thiên nhiên, có công nghệ và khả năng tổ chức các chương trình chống AIDS quy mô lớn. Tuy nhiên hơn 20 năm qua, AIDS vẫn là nguyên nhân gây tử vong hàng đầu ở những công dân châu Á từ 15 đến 44 tuổi. 

(VNDOC 's Blog - Theo TT)


-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

UBND TP.HCM vừa phê duyệt dự án "Củng cố và mở rộng các dịch vụ hỗ trợ, chăm sóc, phòng ngừa và giám sát HIV/AIDS" cho các đối tượng có nguy cơ tại TP.HCM do Ủy ban phòng chống AIDS TP.HCM làm chủ dự án. 

Theo đó, sẽ mở rộng cải thiện chương trình giáo dục đồng đẳng phòng ngừa HIV cho người nghiện, tiêm chích ma túy và gái mại dâm; phát triển các nhóm tự lực tại cộng đồng; mở rộng và cải thiện các dịch vụ tham vấn xét nghiệm tự nguyện; mở rộng và nâng cấp chương trình phòng ngừa lây truyền HIV từ mẹ sang con; điều trị các bệnh nhiễm trùng cơ hội do HIV/AIDS và thử nghiệm điều trị sử dụng thuốc ARV…

Tổng giá trị dự án là 4.514.830 USD tương đương trên 72 tỉ đồng do Trung tâm Kiểm soát và ngăn ngừa dịch bệnh Hoa Kỳ (CDC) tài trợ (không hoàn lại)

tinytevietnam



-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Hơn 30 người đã tìm đến để nhận tư vấn trực tiếp tại Trung tâm Tư vấn sức khỏe và xét nghiệm tự nguyện (VCT) sau một tuần khai trương (11-3-2008). Đây là một trong chuỗi hoạt động nhân Tháng TN 2008 của ngôi nhà tuổi trẻ được tài trợ bởi Quĩ USAID và Quĩ PEPFAR thông qua Tổ chức Sức khỏe gia đình quốc tế (FHI). 

Mục tiêu hoạt động của VCT là giúp người bị nhiễm HIV tiếp cận được với những dịch vụ chăm sóc sức khỏe phù hợp, tư vấn giảm thiểu nguy cơ lây nhiễm HIV đối với những người có nguy cơ cao và chuyển tải được những thông tin về phòng chống HIV đến với nhiều đối tượng. Bạn đọc quan tâm có thể tìm tới VCT, Trung tâm Văn hóa giáo dục tổng hợp thanh thiếu nhi T.Ư (số 5 Nguyễn Quý Đức, Thanh Xuân, Hà Nội) để nhận tư vấn trực tiếp, miễn phí và bảo mật hoàn toàn.

(VNDOC 's Blog - Theo TT)

-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Các nhà khoa học tại ĐH Alabama (Birmingham) và ĐH Pittsburgh cho biết đã chế tạo thành công kem Tenofovir, một loại kem mới xức âm đạo làm virus HIV không thể sinh sôi nảy nở, khá an toàn với phụ nữ và có thể sử dụng mỗi ngày.

Họ đã tiến hành nghiên cứu tác dụng của loại kem này ở 200 phụ nữ HIV âm tính với mục đích xem phụ nữ nên sử dụng chế độ xức kem mỗi ngày hay chế độ sử dụng kem khi hoạt động tình dục. Kết quả cho thấy cả hai chế độ tỏ ra an toàn như nhau. Đáng chú ý là không phụ nữ nào bị nhiễm HIV trong thời gian cuộc nghiên cứu tiến hành. 

Các nhà nghiên cứu nói kết quả này là một bước tiến trong nỗ lực dùng chất khử virus để ngăn ngừa nhiễm HIV ở phụ nữ. 

(VNDOC 's Blog - Theo TT)


-->đọc tiếp...

| 4 tin nhắn ]




David Stephens (giữa) sinh năm 1960 tại Anh, có bằng tiến sĩ với đề tài “HIV và quyền con người” tại ĐH La Trobe (Úc). Từ năm 2002 đến nay anh là cố vấn cao cấp cho dự án Sáng kiến chính sách y tế tại VN, làm việc tại Hà Nội. 

Cao lớn, gương mặt và giọng nói đặc Anh, thỉnh thoảng lại thoáng cười với vẻ mặt cực kỳ dí dỏm, không ai có thể ngờ David Stephens là người nhiễm HIV, thậm chí đã nhiễm từ... 20 năm qua. 

“Tôi được chẩn đoán nhiễm HIV năm 1987 khi còn ở Úc” - David nói. Bạn hãy thử hình dung tình cảnh của David lúc đó: 27 tuổi, rất đẹp trai, vừa cưới vợ một năm và được thông báo chỉ có thể sống thêm 1-2 năm! “Đó là một tin kinh khủng nhất mà tôi phải đối mặt” - David thành thật. 

Nhưng David đã có một quyết định quan trọng nhất của đời mình lúc đó: dấn mình vào tìm hiểu cộng đồng người có HIV, tìm cách giải quyết bi kịch của đời mình và những người đồng cảnh ngộ, bắt đầu bằng công việc tình nguyện cho một tổ chức ở Melbourne hoạt động phòng chống HIV, giúp những người bệnh nấu nướng và dọn dẹp. 

Từ Úc, David đi rất nhiều nước châu Á như Trung Quốc, Thái Lan, Campuchia, Ấn Độ, Nepal, Malaysia... với tư cách một tình nguyện viên phòng chống HIV. Nhưng không ở đâu anh lưu lại lâu như VN: đã năm năm, kể từ 2002, và từng là một trong những “bà đỡ” cho sự phát triển của các nhóm tự lực của người nhiễm HIV ở VN. “Làm việc ở VN là một trong những kinh nghiệm thú vị nhất của tôi, vì ở đây thách thức là có thật! Điều đó rất quan trọng vì nó giúp tôi duy trì mối quan tâm của mình với cuộc đời này, động viên tôi đi tiếp, giữ tôi tỉnh táo và say mê với thế giới xung quanh. Ở VN, luôn có điều mới để học và để cho” - David nói.

“Tôi nhận ra việc nhiễm HIV đã hoàn toàn thay đổi cuộc sống của tôi và gia đình. Tôi chuẩn bị lao vào một trận chiến mà tôi biết mình không bao giờ tham gia nếu không nhiễm HIV, nhưng rồi chính trận chiến này cho tôi tìm thấy ý nghĩa cuộc sống của mình vì nó luôn thách thức và hấp dẫn”

David Stephens

Anh làm việc với rất nhiều nhóm tự lực để tư vấn pháp lý, tìm việc làm, tìm cơ hội tiếp cận thuốc và “xóa mù” kiến thức điều trị, giảm thiểu sự kỳ thị, giảm thiểu lây nhiễm thông qua việc cung cấp bao cao su... Rất nhiều, nhưng anh vẫn băn khoăn: “Còn có những khoảng trống ở khía cạnh hỗ trợ tìm kiếm việc làm mà chúng tôi chưa bao phủ hết. Tôi nghĩ đây là công việc quan trọng vì người nhiễm HIV có cuộc sống vất vả về vật chất, họ không có cơ hội tiếp cận việc làm thì làm sao điều trị hiệu quả được”.

Bạn hãy để ý một con số: năm 2003 chỉ có 300-400 người VN đăng ký mua thuốc kháng virus ARV, nay con số đã lên đến trên 10.000 người. Từ năm người đầu tiên tham gia nhóm “Vì ngày mai tươi sáng”, nay đã có 17 nhóm tự lực ở khắp nơi trong nước, với hàng ngàn người tham gia. 

Họ cũng là những người nhiễm HIV dũng cảm công khai tình trạng bản thân, thành lập nhóm với động lực rõ ràng là chăm sóc lẫn nhau, hỗ trợ thông tin cho người nhiễm và có nguy cơ nhiễm bệnh, chăm sóc trẻ em bị ảnh hưởng... 

Từ các nhóm tự lực, nhiều người nhiễm HIV đã có việc làm, thậm chí làm nhân viên của các tổ chức quốc tế, trở thành “anh hùng châu Á” như chị Phạm Thị Huệ ở Hải Phòng. Có thể nói những hoạt động của David và những người cùng chí hướng đã đem lại một cuộc đời hoàn toàn mới cho những người nhiễm “căn bệnh thế kỷ” HIV.

Sau năm năm ở VN, trước Tết Mậu Tý này David trở lại Úc, nơi anh cùng gia đình di cư từ Anh sang năm 25 tuổi, để sống với cha mẹ già và cho con trai anh một cuộc sống bình thường, nghĩa là không phải thường xuyên di chuyển khắp thế giới. 

Con trai anh chào đời năm 1995, và cả hai mẹ con cậu không nhiễm bệnh là điều thần kỳ, là “phép tiên” mà chính David cũng chẳng biết vì sao! Kể cả chuyện vì sao anh vẫn khỏe mạnh sau 20 năm nhiễm bệnh, hai năm gần đây mới phải dùng đến thuốc kháng virus ARV, trước đó không hề dùng bất kỳ một biện pháp điều trị nào! “Chúng tôi được phù hộ và quá may mắn” - David chia sẻ, pha chút niềm tin tâm linh.

(VNDOC 's Blog - Theo TT)

-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Ông Nguyễn Hữu Khánh, người dân ở khu II, thị trấn Cái Bè, huyện Cái Bè, Tiền Giang, vừa thoát khỏi "án tử" HIV dương tính và đã được Trung tâm Y tế huyện Cái Bè bồi thường 20 triệu đồng.

Năm 2000, khi thấy sức khỏe yếu, ông Khánh đã nhờ một bác sĩ ở Trung tâm Y tế huyện Cái Bè lấy mẫu máu và gửi đến Trung tâm Y tế dự phòng tỉnh Tiền Giang để xét nghiệm. Kết quả xét nghiệm kết luận ông bị nhiễm HIV dương tính. Trong hơn bảy năm qua, ông và gia đình rất đau buồn, lo âu về một cái chết đã được báo trước. 

Đến cuối năm 2007, thấy nhiều bệnh nhân HIV/AIDS cùng giai đoạn đã "ra đi" mà mình vẫn bình thường, ông Khánh nghi ngờ và đến xét nghiệm lại ở tỉnh Vĩnh Long. Thật bất ngờ vì kết quả xét nghiệm lần này là âm tính. Ngành y tế tỉnh Tiền Giang đã lấy lại mẫu máu của ông Khánh và đưa đi xét nghiệm, kết quả cũng âm tính.  

(VNDOC 's Blog - Theo TTXVN)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Ảnh:  Ông Ôn Tống Thành

Theo Tân Hoa xã, Trung tâm kiểm soát dịch bệnh (CDC) tỉnh Cát Lâm (Trung Quốc) cho biết sau 6 năm được chẩn đoán mang căn bệnh thế kỷ, một nông dân tại tỉnh này mới đây đã đi xét nghiệm và có kết quả âm tính với HIV.

Bệnh nhân trên là ông Ôn Tống Thành, người làng Nhĩ Đạo Câu thuộc quận Xuyên Anh, thành phố Cát Lâm. Năm 2001, trong một lần tham gia hiến máu, Ôn Tống Thành được các nhân viên y tế của CDC quận Xuyên Anh thông báo có kết quả dương tính đối với HIV. Kết quả này đã được CDC tỉnh Cát Lâm khẳng định lại vào năm 2003.

Tuy nhiên, xét nghiệm của Ôn Tống Thành do Bệnh viện lâm sàng I thuộc trường Đại học Bắc Hoa ở Cát Lâm hồi tháng 7 vừa rồi lại cho kết quả âm tính đối với HIV. Ôn Tống Thành quyết định tiến hành xét nghiệm lại tại Bệnh viện số I thuộc Đại học Y khoa Trung Quốc và 3 bệnh viện khác, các xét nghiệm đều cho kết quả âm tính đối với HIV. Các kết quả xét nghiệm do CDC tỉnh Cát Lâm và CDC huyện Xuyên Anh được tiến hành sau đó cũng đều khẳng định Ôn Tống Thành âm tính đối với HIV.

Ông Lưu Bảo Quý, nguyên Chủ nhiệm khoa HIV/AIDS của CDC tỉnh Cát Lâm, khẳng định không có vấn đề gì xảy ra đối với các mẫu phẩm cũng như các xét nghiệm trước đây. Tuy nhiên, Giáo sư Vũ Mẫn, thành viên Hội đồng cố vấn HIV/AIDS của Bộ Y tế Trung Quốc lại tỏ ra hoài nghi về các kết quả xét nghiệm dương tính trước đây. Ông cho rằng sau khi điều trị tích cực, một số bệnh nhân không còn HIV nhưng các kháng thể HIV vẫn tồn tại nên kết quả xét nghiệm vẫn phải là dương tính. Giáo sư Vũ cũng cho biết tỷ lệ sai sót của CDC cấp tỉnh thấp hơn 0,01%.

Cơ quan chức năng sẽ tiếp tục tiến hành kiểm tra các mẫu máu của Ôn Tống Thành được CDC tỉnh Cát Lâm lưu giữ từ năm 2003. Nếu tất cả các xét nghiệm trên được thẩm tra chính xác thì đây có thể là người Trung Quốc đầu tiên có xét nghiệm âm tính với HIV sau khi nhiễm căn bệnh thế kỷ.

Năm 2003, Andrew Stimpson, một thanh niên người Anh, đã có xét nghiệm âm tính sau 14 tháng được xác định là dương tính với HIV. Hiện vẫn chưa có một giải thích mang tính khoa học nào về trường hợp hy hữu này.

TTXVN
-->đọc tiếp...

| 2 tin nhắn ]

Xét nghiệm được tiến hành như thế nào?

Người lớn và trẻ em:

Máu sẽ được lấy từ tĩnh mạch, thường là ở mặt trong khủy tay hay trên mặt mu bàn tay. Vị trí lấy máu sẽ được sát trùng và phần trên cánh tay được buột dây garô để tạo áp lực cũng như hạn chế máu lưu thông trong tĩnh mạch. Phương pháp này giúp các tĩnh mạch phía dưới dây garô căng lên(chứa đầy máu). Một kim tiêm được đâm vào tĩnh mạch và máu lấy ra sẽ được chứa trong lọ kín hoặc trong ống tiêm(syringe). Trong quá trình lấy máu, dây garô được tháo ra để tái lập tuần hoàn. Sau khi lấy máu, kim tiêm sẽ được rút ra và vùng lấy máu được băng bó để giúp máu ngưng chảy.

Trẻ nhũ nhi hay trẻ nhỏ:

Vùng lấy máu được sát trùng và được đâm bằng một loại kim bén hay bằng lưỡi trích (lancet). Máu được đựng trong một pipette(ống thủy tinh nhỏ), trên lam,trên giấy thử, hoặc trong một lọ nhỏ. Có thể phải dùng bông hay băng ép lên vùng lấy máu nếu máu vẫn tiếp tục chảy.
Chuẩn bị trước khi làm xét nghiệm

Không cần phải chuẩn bị về mặt thể chất. Ở hầu hết các bang của Hoa Kỳ, việc làm xét nghiệm HIV đòi hỏi phải có giấy cho phép.

Nhũ nhi và trẻ em:

Việc chuẩn bị về thể chất và tâm lý cho bệnh nhân đối với xét nghiệm này hay bất kỳ xét nghiệm nào khác phụ thuộc vào lứa tuổi của trẻ, thái độ, đã từng được xét nghiệm trước đó và mức độ tin tưởng của trẻ. Để có những thông tin chuyên biệt về cách chuẩn bị cho trẻ, hãy xem những bài chuyên đề sau(viết tương ứng với độ tuổi của trẻ):

· Các xét nghiệm ở trẻ nhũ nhi hay những chuẩn bị trước thủ thuật (từ lúc sinh đến 1 tuổi)

· Các xét nghiệm ở trẻ tập đi hay những chuẩn bị trước thủ thuật (từ 1 đến 3 tuổi)

· Các xét nghiệm ở trẻ mẫu giáo hay những chuẩn bị trước thủ thuật ( từ 3 đến 6 tuổi)

· Các xét nghiệm ở trẻ đang đi học hay những chuẩn bị trước thủ thuật (từ 6 đến 12 tuổi)

· Các xét nghiệm ở trẻ vị thành niên hay những chuẩn bị trước thủ thuật(từ 12 đến 18 tuổi)
Xét nghiệm này có đau không?

Khi đâm kim tiêm vào để lấy máu, một số người thấy đau mức độ vừa, trong khi những người còn lại chỉ có cảm giác như khi bị côn trùng đốt hay chích. Sau đó, một số cơn đau nhói có thể xuất hiện.
Tại sao phải làm xét nghiệm?

Có rất nhiều lý do để thực hiện cũng như đề nghị làm xét nghiệm HIV bao gồm để tầm soát trong nhóm có nguy cơ cao (đồng tính luyến ái, người dùng kim tiêm, gái mại dâm,…);phụ nữ có thai (để biết khả năng làm giảm tỉ lệ truyền qua con bằng phương pháp điều trị thích hợp) và trên những người có một số bệnh lý cũng như bị nhiễm trùng (như bệnh sarcôm Kaposi, viêm phổi do Pneumocystis carinii).

Các yếu tố nguy cơ

· Chảy máu quá nhiều

· Choáng hoặc cảm giác chóng mặt

· Hematôm (khối máu tụ dưới da)

· Nhiễm trùng(luôn luôn có nguy cơ thấp bất cứ khi nào da bị mất toàn vẹn)

· Có thể đâm kim nhiều lần trước khi vào được tĩnh mạch.
Những điều cần lưu ý

Những cá nhân thuộc nhóm nguy cơ nhiễm HIV cao (đồng tính luyến ái, sử dụng kim tiêm, gái mại dâm..) nên đi kiểm tra HIV định kỳ.

Nếu nghi ngờ bị nhiễm ở giai đoạn sớm(nhiễm HIV cấp hoặc nguyên phát), một số xét nghiệm bổ sung có thể cần để chẩn đoán chắc chắn(ví dụ như xét nghiệm kháng nguyên p24, độ dung nạp virus HIV…) vì ELISA và Western blot thường âm tính trong giai đoạn cửa sổ.
Các giá trị bình thường

Bình thường khi kết quả xét nghiệm là âm tính-tuy nhiên, nhiễm HIV giai đoạn sớm (được gọi là nhiễm HIV cấp hay nhiễm HIV nguyên phát) thường cho kết quả âm tính.
Các kết quả bất thường

Phương pháp ELISA được dùng làm xét nghiệm tầm soát. Một kết quả dương tính không nhất thiết nghĩa là người đó bị nhiễm HIV vì có một số bệnh lý có thể gây dương tính giả(như bệnh lý hạch lymphô, giang mai, lupus). Khi kết quả ELISA dương tính, thử nghiệm xác định Western blot luôn luôn phải được thực hiện sau đó. Western blot dương tính nhìn chung được cho là chắc chắn có nhiễm HIV. Kết quả âm tính không thể loại trừ nhiễm HIV, vì cần một khoảng thời gian cho từ lúc nhiễm HIV đến khi xuất hiện đủ nồng độ kháng thể kháng HIV để có thể đo được(do đó được gọi là giai đoạn cửa sổ). Vì vậy, nếu một người bị ngi ngờ nhiễm HIV cấp hay nguyên phát nghĩa là có giai đoạn cửa sổ, thì kết quả ELISA và Western blot âm tính không thể loại trừ chẩn đoán. Nên cần thực hiện thêm những xét nghiệm bổ sung như xét nghiệm tìm kháng nguyên p24 hay độ dung nạp virus HIV.
(Theo VNDOC 's Blog Sưu Tầm)

-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Từ 5 công nhân nông trường vô tình nhận máu bệnh từ một bệnh viện địa phương, khoảng 11 nạn nhân khác đã bị lây HIV. Vụ việc làm xôn xao dư luận Trung Quốc và gây khó khăn cho cuộc chiến chống AIDS của chính phủ.

Theo kết quả điều tra ban đầu, sự việc xảy ra ở một nông trường cách thủ phủ Cáp Tân của tỉnh Hắc Long Giang 330 km. Có ít nhất 5 người đã bị truyền máu nhiễm virus tại bệnh viện duy nhất dành cho công nhân từ năm 1999 đến 2004. Sau đó, người ta phát hiện thêm 4 người khác đã lây bệnh từ 5 nạn nhân này, song hiện chưa rõ nguyên nhân lây nhiễm.

Thông báo của Bộ Y tế Trung Quốc khẳng định tổng số nạn nhân của vụ việc trên là 9, song theo giới điều tra, con số này có thể lớn hơn.

"Chúng tôi đã tiếp nhận ít nhất 16 bệnh nhân HIV từ nông trường kể từ cuối tháng 9 năm ngoái", một y tá ở khoa truyền nhiễm của bệnh viện, nơi xảy vụ truyền máu, cho biết. Họ bao gồm cả công nhân của nông trường và nông dân quanh đó. Bệnh viện này là nơi duy nhất cung cấp dịch vụ y tế ở địa phương.

Bộ Y tế cho biết một số quan chức địa phương sẽ bị kỷ luật và những người khác bị truy cứu trách nhiện hình sự. Vụ việc đã dấy lên hồi chuông cảnh báo về tính an toàn trong công tác sàng lọc máu ở các bệnh viện Trung Quốc.
(Theo Vnexpress)
VNDOC’s blog
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Trong thời điểm AIDS bùng nổ như hiện nay, ít nhất một tỉnh ở Trung Quốc sẽ hướng tới đưa giáo dục giới tính vào chương trình giảng dạy ở mẫu giáo.

Một khóa học mới về giới tính và sức khỏe sẽ đưa được vào giảng dạy ở trường mẫu giáo, tiểu học và trung học ở miền nam tỉnh Quảng Đông, một trong những tỉnh lớn nhất của Trung Quốc, tờ China Daily cho biết.

"Số lượng sinh viên quan hệ tình dục trước hôn nhân và số lượng nữ sinh phá thai tăng cao. Khoảng 15% số ca nạo phá thai ở thành phố dưới độ tuổi 20.", bác sĩ Liao Chan, phát ngôn viên của một hội nghị chính quyền địa phương cho biết.

Giáo dục giới tính và sức khỏe sớm ở trường đại học trở nên rất cần thiết sau khi có một trường hợp phá thai ở tuổi 13, Liao cho biết. Một điều đáng quan tâm là đa số các bạn trẻ tìm hiểu thông tin về tình dục từ những trang web đen, có nội dung đồi trụy.

Trung Quốc vẫn còn là một quốc gia "bảo thủ trong quan niệm", những vấn đề về tình dục không được thảo luận rộng rãi.

Vụ giáo dục ở Quảng Đông sẽ phối hợp với các tổ chức sức khỏe phát hành một sách giáo khoa mới về giới tính và sức khỏe bao gồm những nội dung như thủ dâm, hoàn toàn trái ngược với những sách giáo khoa trước đây chỉ tập trung về mổ xẻ.
(Theo Tuoitre)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Những người này có niềm tin rất sai lầm rằng: chất bôi trơn có thể ngăn ngừa được HIV, chỉ phụ nữ mới bị giang mai hay mào gà. Thậm chí các "gay" còn cho rằng nếu nuốt tinh dịch của những thanh niên dưới 20 tuổi sẽ rất có lợi cho sức khỏe.

MSM (viết tắt của các từ: Men who have sex with men) là cách gọi chung những người đồng tính nam hiện nay. Do thiếu kiến thức nên cộng đồng MSM đã có những hành vi tình dục không an toàn (quan hệ không được bảo vệ) đối với bản thân và bạn tình của mình như quan hệ tình dục qua đường hậu môn không dùng bao cao su hoặc dùng bao cao su không thường xuyên, không dùng bao cao su khi quan hệ bằng đường miệng, xuất tinh vào miệng và nuốt tinh dịch...

Nghiên cứu của tiến sĩ Khuất Thu Hồng, Viện nghiên cứu xã hội, về quan hệ tình dục đồng giới nam cho thấy: đa số những MSM có nhận thức rất sai lệch hoặc hiểu biết không đầy đủ về tác hại của các hành vi tình dục không an toàn. Họ cho rằng, chất bôi trơn có thể phòng được HIV khi quan hệ tình dục qua đường hậu môn, hay tin rằng nuốt tinh dịch của những thanh niên dưới 20 tuổi có lợi cho sức khỏe. Thậm chí, MSM còn tin chắn rằng, các bệnh như giang mai, mào gà là bệnh "độc quyền" của phụ nữ. Chỉ có thể bị lây nhiễm HIV khi tiêm chích ma túy hoặc quan hệ tình dục với phụ nữ, còn nam quan hệ với nam thì... hoàn toàn vô hại.

Qua tìm hiểu, tiến sĩ Hồng nhận thấy rằng rất ít MSM nhận thức được nguy cơ bị lây nhiễm nhưng không có biện pháp bảo vệ vì họ sợ bị bạn tình bạo hành. Nếu có sử dụng bao cao su thì chỉ sử dụng với người mới quen lần đầu, khi thân quen rồi thì họ tin và... không đề phòng nữa.

Tiến sĩ Hồng cho rằng, đến nay, chúng ta chỉ mới tập trung vào hai đối tượng có nguy cơ cao nhất bị lây nhiễm HIV là tiêm chích ma túy và gái mại dâm. Chưa có một quan tâm nào đến nguy cơ lây nhiễm HIV đối với cộng đồng MSM. Trong khi đó, khả năng lây nhiễm HIV trong cộng đồng này là rất lớn bởi lẽ: MSM thường hẹn hò nhiều, nhu cầu tình dục rất lớn, tần suất giao hợp cao nên một MSM thường có nhiều bạn tình. "Tôi có hơn 100 bạn tình là người Việt Nam lẫn nước ngoài. Nếu biết thêm một người mới chúng tôi lại giới thiệu cho nhau. Do đó mỗi người chúng tôi có số lượng bạn tình khá nhiều. Nhiễm HIV à? Tôi nghĩ chỉ có quan hệ với phụ nữ mới bị lây nhiễm còn nam với nam thì không có chuyện đó", một MSM 25 tuổi ở Hà Nội bộc bạch.

Đa số các MSM đều không hề biết rằng quan hệ tình dục qua hậu môn rất dễ bị tổn thương, bị xây xước chảy máu và HIV hay các bệnh lây truyền qua đường tình dục sẽ bị lây nhiễm từ các tổn thương do các vết trầy xước này. Một MSM có rất nhiều bạn tình, chỉ cần một người có HIV thì rất nhanh chóng lây cho tất cả các bạn tình. Mà hiện nay, theo ước tính toàn quốc có khoảng 100.000 MSM, Tiến sĩ Hồng giải thích đó là lý do vì sao nguy cơ lây nhiễm HIV từ cộng đồng SMS là rất cao.

Mặc dù nguy cơ như thế nhưng do ngại ngần sự kỳ thị của xã hội mà các MSM rất ít sử dụng các dịch vụ sức khỏe tìng dục công cộng. Khi mắc các bệnh lây truyền qua đường tình dục, họ thường tự mua thuốc về sử dụng. Họ cũng rất ít sử dụng các dịch vụ xét nghiệm tự nguyện và nhiều cán bộ y tế chưa nắm được các vấn đề sức khỏe tình dục của MSM, tiến sĩ Hồng cho biết thêm.

Nghiên cứu còn cho thấy có mối liên hệ giữa di cư và tình dục đồng giới. Những người tại quê nhà không dám lộ rõ thân phận thật của mình vì danh dự gia đình, vì những bàn tán không hay của hàng xóm láng giềng nên họ thường đi xứ khác lập nghiệp. Họ di cư từ nông thôn ra thành thị, hoặc từ thành phố này dến nơi khác để được sống với đúng bản chất của mình. Nhiều người trong số đó trở thành kẻ bán dâm chuyên nghiệp vì công việc này làm họ kiếm được tiền một cách dễ dàng. Tham gia vào hoạt động này còn có nhiều thành phần khác như sinh viên, công nhân, bộ đội, người nghiện ma túy, trẻ lang thang, người thất nghiệp... "Mình thường tìm các bạn trẻ như sinh viên các tỉnh lên thành phố học nhưng khó khăn về kinh tế để tán tỉnh và rủ họ đi chơi ăn uống và sau đó là đặt điều kiện mua bán với họ. Cần tiền lại thấy không mất gì nên họ dễ dàng đồng ý", một MSM 53 tuổi thú nhận.

Do mối quan hệ đồng tính không được công nhận trong xã hội nên các MSM không được quan tâm giúp đỡ, không được thông tin về sức khỏe tính dục và về nguy cơ lây nhiễm HIV/AIDS.

Theo các nhà chuyên môn thì tất cả can thiệp các chính sách đối với MSM đều phải tôn trọng sự đa dạng của cộng đồng này. Cần thu hút sự tham gia của các MSM trong toàn bộ quá trình can thiệp. Nên sử dụng các địa điểm quen thuộc của các MSM cho hoạt động can hiệp. Cần nhất là sự cảm thông của xã hội đối bản chất của họ. Còn các MSM thì nói rằng họ rất cần dịch vụ tư vấn, dịch vụ sức khỏe tình dục thân thiện với MSM. Và họ cũng cần được sự chấp nhận của xã hội về bản sắc tính dục.

Đối với các hoạt động nhằm giảm thiểu nguy cơ lây nhiễm HIV trong cộng đồng MSM cần nâng cao kỹ năng sử dụng bao cao su, cải thiện chất lượng bao cao su và đa dạng loại hình cung cấp. Tổ chức các dịch vụ tư vấn, dịch vụ sức khỏe tình dục thân thiện với MSM để tăng số người tìm đến xét nghiệm và điều trị.
(Theo Vnexpress)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Nhận ra khuynh hướng tình dục khác người của mình từ thuở dậy thì, đến nay ở tuổi 43, Tiến Hải không nhớ mình có bao nhiêu bạn tình đồng giới. Anh yêu đương mải miết mà không biết điều này có thể dẫn đến bệnh tật, thậm chí HIV, cho đến khi vào câu lạc bộ Hải Đăng.

Từ bé, Tiến Hải đã thích chơi trò con gái như đánh chuyền, nhảy dây, và không kết bạn với con trai. Đến tuổi 16-17, Hải vẫn chơi thân với các cô gái nhưng trái tim lại đập rộn lên khi nhìn các chàng trai hấp dẫn, cường tráng. Anh biết mình là người đồng tính. Giấu kín thân phận với gia đình, bạn bè, nhưng Hải không thể ngăn mình tìm tình yêu ở những điểm tụ tập người trong giới. Anh yêu nhiều đến nỗi không nhớ nổi mình có bao nhiêu bạn tình, gương mặt từng người ra sao. Các mối tình đến rồi đi trong thời gian rất ngắn. Một trong những mối quan hệ sâu sắc nhất Hải còn nhớ được là tình cảm với một người bạn học trường xiếc, diễn ra hơn 1 năm.

"Tôi cứ yêu mà không hề nghĩ gì đến những nguy cơ về bệnh lây truyền qua đường tình dục, hay HIV. Chỉ đến khi vào câu lạc bộ Hải Đăng, tôi mới biết và từ đó, chuyện này giảm hẳn" - Hải vừa kể vừa kết những chiếc túi, cái mũ từ bao cao su, phục vụ cho các buổi văn nghệ truyền thông của câu lạc bộ. Ngoài sự khéo léo, nhìn tướng mạo anh không có vẻ gì ẻo lả.

Hải Đăng được lập ra cách đây 8 tháng theo một dự án do Cơ quan phát triển quốc tế Mỹ tài trợ, nhằm thay đổi hành vi tình dục, giảm nguy cơ mắc bệnh lây qua đường tình dục cho những người đồng tính nam và bạn tình, đồng thời thay đổi cách nhìn kỳ thị của xã hội đối với họ. Ngoài việc tiếp cận những người có quan hệ tình dục đồng giới để tuyên truyền, tư vấn về bệnh lây qua đường tình dục, HIV/AIDS, các tuyên truyền viên của Hải Đăng còn tham gia các buổi truyền thông phòng chống HIV/AIDS tại cộng đồng.

Bà Trần Thị Nga, Giám đốc Trung tâm phòng chống bệnh lây qua đường tình dục, tổ chức đỡ đầu cho Hải Đăng, cho biết, có vô số khó khăn để câu lạc bộ được ra đời, từ khâu xin cấp phép đến vận động thu nạp thành viên. "Đồng tính là vấn đề nhạy cảm và xã hội vẫn còn có thành kiến nặng nề về họ. Vì vậy phải chờ khá lâu để được phê duyệt dự án. Nhưng khó khăn lớn nhất là từ phía những người đồng tính. Họ rất muốn bộc lộ mình, sống thật với mình nhưng lại sợ hãi ánh mắt người đời nên thường từ chối xuất đầu lộ diện" - bà Nga tâm sự. Rất nhiều người đã nộp hồ sơ, thậm chí đã tập huấn nhưng sau đó xin rút vì sợ gia đình và người quen biết được, sợ người tình bỏ rơi...

Nhưng đến nay, câu lạc bộ đã có 25 thành viên chính thức, số người đồng tính tham gia sinh hoạt lên đến 500-700. Việc gia nhập Hải Đăng thực sự đã làm thay đổi cuộc sống họ. Tiến Hải cho biết, bây giờ kiến thức và đời sống tình dục của anh khác hẳn trước đây: "Khẩu hiệu về sex của Hải Đăng là kiêng nhịn - chung thủy - bao cao su. Nghĩa là không quan hệ tình dục để ngăn chặn nguy cơ lây bệnh, nếu không thể "nhịn" thì chỉ nên có một bạn tình và phải dùng bao cao su".

Đồng tính nam có 3 loại:

- Bóng kín: Là những người có vẻ ngoài và cách ăn mặc hoàn toàn đàn ông nhưng chỉ yêu và quan hệ tình dục với nam.

- Bóng lộ: Là những người nam ăn mặc quần áo nữ và thể hiện ra ngoài như nữ giới. Họ coi mình là nữ và chỉ yêu nam giới. Phần lớn đều có nguyện vọng phẫu thuật chuyển giới.

- Nam ẩn: Vẻ ngoài là nam giới, có quan hệ tình dục với cả nữ và nam.

Còn anh Thành Trung, một thành viên khác của Hải Đăng tiết lộ, từ lúc vào làm tuyên truyền viên cho câu lạc bộ, càng ngày anh càng được trả về với cái đàn ông của mình. Khác với Hải, Trung có thể yêu cả đàn ông và phụ nữ. 15 tuổi, anh có người bạn gái đầu tiên, nhưng sau khi có quan hệ với cô, anh thấy cảm xúc đó không hoàn toàn là cái mình cần và mơ tưởng. Sau đó, Trung quen một người bạn trai và dần trở nên thân thiết. Tình cảm càng phát triển, Trung càng bàng hoàng khi nhận ra khuynh hướng đặc biệt của mình. Họ yêu nhau. Lúc đầu, Thành Trung không muốn chấp nhận sự thực nên khi người bạn trai ra nước ngoài học, anh đã thử yêu vài cô gái, thậm chí quan hệ với gái mại dâm… nhưng mọi sự trở lại như cũ khi bạn anh trở về.

Rồi Trung cũng gặp cô gái của đời mình, anh yêu và cưới cô làm vợ, hai người đã có một bé gái. “Trước vợ tôi, tôi chắc chắn mình rất đàn ông. Và tôi yêu vợ với cảm xúc say đắm thực sự. Quan hệ ái ân cũng mặn nồng như bao cặp vợ chồng khác” - Trung tâm sự. Và từ khi tham gia câu lạc bộ Hải Đăng, anh thấy cảm nhận về tình dục như cân bằng hơn, từ lâu anh chỉ có một người tình duy nhất, đó là vợ.

Trong số những người đồng tính, Trung thuộc loại may mắn vì còn có một gia đình thực sự. Nhiều người khác như Tiến Hải phải chấp nhận sống cô đơn với những mối tình không lâu dài, bởi họ không thể yêu người khác giới. “Ngày lễ Tết, nhìn người ta gia đình sum họp mình cũng tủi lắm, nhưng rồi đành tự an ủi mình, trời bắt cô đơn thì đành chịu vậy” - Hải cười.

Cô đơn, đó chỉ là một phần nỗi khổ của người đồng tính. Nỗi khổ lớn nhất của họ là phải giấu mình, hoặc chấp nhận những ánh nhìn ghẻ lạnh của người đời. Trong những người đồng tính mà Thành Trung quen biết có người là quan chức trong một cơ quan trung ương. Một đồng nghiệp biết được bí mật của anh và bắt anh mua sự im lặng bằng tiền và sự chia sẻ quyền lực trong công việc. Có quá nhiều thứ để mất, anh chịu đựng suốt một năm trời, sau đó quyết định công khai chuyện của mình cho mọi người, tin rằng mình là viên chức hoàn hảo, người chồng, người cha tốt, lại không quấy rối dụ dỗ ai thì hậu quả cũng không quá lớn. Nhưng sự thực, anh đã mất rất nhiều mối quan hệ, bị hạ cấp và chuyển công tác, chịu sự soi mói, xa lánh của mọi người, vợ đòi ly dị. Rất may là gia đình nhỏ của anh qua bão táp vẫn nguyên vẹn, và người đàn ông này cảm thấy nhẹ nhõm hơn vì được sống thật với mình.

"Có quá nhiều bi kịch trong cuộc sống của những người đồng tính. Phụ nữ đã mỏng manh rồi, người đồng tình còn mỏng manh, nhạy cảm và dễ bị tổn thương hơn" - Thành Trung tâm sự. Nhưng anh cũng như các thành viên khác của Hải Đăng vẫn vượt qua được nỗi sợ hãi để xuất hiện công khai, đó là vì khát vọng có trong mọi con người: được khẳng định mình, thấy mình được tôn trọng và hữu ích cho người khác. Các thành viên chính thức mỗi ngày đều đến làm việc ở câu lạc bộ với mức phụ cấp chỉ đủ trả tiền xăng, nhưng tất cả họ đều có công việc bên ngoài cho thu nhập ổn định. Chẳng hạn, Trung làm các dịch vụ liên quan đến chuyên môn âm nhạc và tin học của mình.

"Hải Đăng không phải là câu lạc bộ tâm giao kết bạn nhưng là nơi chúng tôi cảm thấy mình đang làm gì đó cho tương lai. Và tôi tin rằng, rồi đây xã hội sẽ nhìn người đồng giới một cách công bằng, thân thiện hơn". Niềm tin này của Trung cũng là hy vọng của các bạn anh khi bước từ bóng tối của sự bí mật ra đối diện với ánh sáng.

Khoa học về giới tính và tình dục học hiện nay không coi đồng tính luyến ái là một bệnh, cũng không phải là vấn đề đạo đức. Bà Trần Thị Nga, Giám đốc Trung tâm phòng chống bệnh lây qua đường tình dục, cho biết, đồng tính luyến ái là một khuynh hướng tình dục, là thứ "trời sinh" chứ con người không thể tự lựa chọn cho mình. Người đồng tính chỉ khác thường về khuynh hướng tình dục. Còn về mặt trí tuệ, nhân cách, khả năng cống hiến cho xã hội, hoàn toàn không có sự phân biệt giữa người đồng tính luyến ái và dị tính luyến ái. Rất nhiều nhân tài trên thế giới cũng là người đồng tính và họ được kính trọng cả về tài năng và nhân phẩm.

Do không phải là bệnh nên không thể điều trị cho người đồng tính luyến ái trở thành dị tính luyến ái. Tuy nhiên, nguy cơ mắc bệnh lây qua đường tình dục và HIV/AIDS của họ rất cao do sự thay đổi bạn tình thường xuyên. Bà Nga cho biết, bạn tình của người đồng tính nhiều khi là nam giới bình thường, đến với họ có thể vì nể nang, vì tò mò, vì thích được chiều chuộng hoặc thậm chí vì tiền. Những người này nhanh chóng chia tay họ để lấy vợ, sinh con. Và người đồng tính lại tìm kiếm mối quan hệ khác...

(Theo VNDOC 's Blog sưu tầm)
-->đọc tiếp...

/
Chào các bạn, bạn đã vào trang Benhtimmach.com chưa, đây là trang tư vấn sức khoẻ miễn phí chuyên sâu về lĩnh vực tim mạch click here