Chào các bạn, mời bạn quảng cáo banner tại đây kích thước 500x70 - giá mềm 700.000/tháng. liên hệ suckhoegd@gmail.com. Mr.Cường



| 0 tin nhắn ]

Các nhà tâm lý học thuộc Trường ĐH California, Los Angeles (Mỹ) vừa cho biết những tác động tiêu cực của stress trong gia đình có thể ảnh hưởng đến kết quả học tập của trẻ tại trường.

Đồng thời, căng thẳng do áp lực học tập tại trường cũng làm ảnh hưởng đến cuộc sống gia đình của trẻ. Vì vậy, các nhà nghiên cứu đề nghị các bậc phụ huynh, nhà trường cố gắng giảm bớt những căng thẳng tâm lý cho trẻ để có thể giúp trẻ đạt thành tích học tập tốt hơn.

Nhận định này rút ra từ kết quả của một nghiên cứu thực hiện trên 589 học sinh lớp 9 tại ba trường công lập ở Los Angeles. Các trẻ tham gia nghiên cứu được yêu cầu viết nhật ký về những điều xảy ra hằng ngày trong gia đình, tại trường học trong hai tuần.

Thông qua nội dung nhật ký, các nhà nghiên cứu đưa ra những tiêu chí để đánh giá những vấn đề căng thẳng tâm lý mà trẻ gặp phải như xung đột với cha mẹ, những đòi hỏi về phía gia đình, những khó khăn trong học tập... Kết quả cho thấy những trẻ gặp phải stress trong gia đình thì ảnh hưởng tiêu cực đến kết quả học tập đến hai ngày sau đó, và khi trẻ gặp những rắc rối trong học tập tại trường cũng làm ảnh hưởng đến cuộc sống gia đình của trẻ.

(Vndoc.com - Theo TT)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Theo kết quả điều tra dịch tễ mẫu do Trung tâm Nghiên cứu và đào tạo phát triển cộng đồng tiến hành trong năm năm qua, tỉ lệ thanh thiếu niên VN ở lứa tuổi từ 8-17 bị rối nhiễu tâm trí chiếm gần 20%. Tình hình rối nhiễu tâm trí ở thanh thiếu niên đã trở thành vấn đề y tế công cộng và gánh nặng với gia đình và xã hội VN.

Theo các chuyên gia y tế, có ba nhóm nguyên nhân dẫn đến chứng rối nhiễu tâm trí, gồm yếu tố sinh học, tâm lý và xã hội. Các yếu tố sinh học có thể là nhiễm độc chất khi mang thai, yếu tố di truyền, biến chứng khi sinh, nhiễm HIV/AIDS hoặc suy dinh dưỡng. 

Các yếu tố tâm lý dẫn đến chứng rối nhiễu tâm trí có thể là khó thích ứng với môi trường bên ngoài, hội chứng "sợ học", bị lạm dụng tình dục, thực thể hoặc tâm lý. Bên cạnh đó là các yếu tố xã hội như thiếu sự quan tâm chăm sóc của gia đình, áp lực học tập, bạo lực trường học, thiếu môi trường vui chơi, thể thao và giải trí lành mạnh. 

(VNDOC 's Blog - Theo TT)


-->đọc tiếp...

| 1 tin nhắn ]




Ngày mới ra trường tôi cũng đinh ninh hễ chẩn đoán đúng, hễ có thuốc tốt thì chữa được bệnh. Nhưng để rồi sau 30 năm lăn lộn trong nghề thầy thuốc chỉ càng lúc càng thấm thía với bốn tiếng "lực bất tòng tâm". 

Tôi ngày ấy, cũng như nhiều đồng nghiệp hôm nay vừa mới bước xuống cuộc đời, cứ tưởng như có thể bật sáng mọi góc tối của bệnh tật với ngọn đuốc khoa học. Thực tế lại không đơn giản như thế vì nào theo đúng trình tự của bài giảng ở trường đại học. Càng lâu năm trong nghề thầy thuốc càng không mong gì hơn là gom được chút tia sáng le lói ở cuối đường thăm thẳm của tri thức y học. 

Những người theo học nghề thuốc bao giờ cũng có khuynh hướng đặt nặng giá trị vào tiêu chuẩn thực nghiệm với định kiến chỉ tin điều đã thử, chỉ áp dụng điều đã học. Không sai, vì y học là khoa học của chính xác, từ chẩn đoán cho đến tiên lượng. 

Bằng chứng là thầy thuốc thường dựa vào liều lượng tính trên miligam, hay thậm chí nhỏ hơn nữa khi cho thuốc. Nay lại có thêm sự hỗ trợ của phương tiện kỹ thuật cao cấp, từ chụp hình cắt lát cho đến nội soi, thầy thuốc làm sao tránh khỏi phân tâm trước màn hình của máy vi tính có độ phân giải càng lúc càng rõ hơn ban ngày.

Đúng là thầy thuốc không lầm, từ cơ sở lý luận cho đến phương pháp thực hiện. Nhưng nghe rồi sao vẫn còn điểm nào đó không thông, nếu chịu khó đặt mình vào góc nhìn của... người bệnh! Cứ như chuyện thần tiên với đoạn kết không có hậu, với hoàng tử giã từ công chúa thay vì tay trong tay về làm đám cưới! 

Bằng chứng là phòng đợi vẫn đông nghẹt bệnh nhân! Một nền y tế, cho dù viện cớ gì đi nữa, vẫn khó có thể tự hào với thành tích vì bệnh viện quá tải hay số người nhiễm bệnh cao hơn năm ngoái! Đây không là lời phê bình vì ở nước khác cũng vậy. Nhưng tại sao lại thế khi ngành y đang tự hào về những bước tiến nhảy vọt?

Như hình với bóng

Rất có thể vì thầy thuốc thời nay do quá bận rộn với bàn phím điều hành của máy kỹ thuật số, nên thường bỏ sót một chi tiết quan trọng trong tiến trình suy luận. Đó là người bệnh! Bệnh nhân khác xa với một tập thể tế bào chồng xếp lên nhau và vận hành dưới ảnh hưởng của hệ thần kinh, nội tiết, tuần hoàn, tiêu hóa... như thầy thuốc đã học nhiều năm trên ghế nhà trường. 

Phía sau, bên cạnh, xung quanh mỗi người bệnh rõ ràng lúc nào đó có chiếc bóng tư duy tuy khi mờ khi tỏ, nhưng bao trùm người bệnh. Hình với bóng tuy hai mà một. Đúng là không hình sao có bóng. Nhưng trong nhiều trường hợp, tùy theo góc độ của nguồn sáng, bóng lại lớn, lại rõ hơn hình. Đó chính là nguyên nhân nhiều bệnh chứng diễn tiến phức tạp vô cùng cho dù đúng thầy chuyên khoa, mặc dù đúng thuốc đặc hiệu, nếu trong cơ chế bệnh lý có thêm bàn tay phá hoại ngấm ngầm của yếu tố tâm lý. 

Đó cũng chính là lý do ngành tâm lý học cần được phát triển song song với tất cả chuyên khoa của nghề làm thuốc như ở nhiều nước khác. Nếu tưởng thầy thuốc quen động dao động kéo trong phòng mổ, không cần hiểu đến tâm tình, cảm xúc của người bệnh thì lầm. Vết mổ dù có vụng về đến đâu vẫn có thể lành. Nhưng vết thương trong lòng thường khi khó lành cho dù năm tháng có phôi pha.

Không thể làm ngơ

Đã nhiều năm lắm rồi, chỉ nói riêng ở nước ta, bệnh tâm thể, nghĩa là bệnh biểu lộ với triệu chứng vật thể nhưng do nguyên nhân tâm thần, không được chú trọng đúng mức. Đó là điều phải chấp nhận vì bối cảnh của nền y tế không giản đơn trong một nước đang phát triển, khi thầy thuốc phải tất bật lo toan trăm bề vì mối đe dọa của bệnh cấp tính, của bệnh bội nhiễm. Hoàn cảnh đó nay đã thay đổi song song với đà phát triển về kinh tế, văn hóa, xã hội... khiến thầy thuốc trong nước bất ngờ đối đầu với cục diện mới, với những căn bệnh mang tên thời đại, với nhiều bệnh chứng nghiêm trọng gắn liền với biến động tâm lý của người bệnh. 

Đã đến lúc nhà điều trị không thể cúi xuống toa thuốc quá sớm, mà nhìn người bệnh lâu hơn, nghe người bệnh kỹ hơn để nhận ra nửa kia của người bệnh. Đó là một nửa rất mông lung, rất phức tạp nhưng là một nửa không thể tách rời trong mỗi người bệnh, nếu thầy thuốc chịu khó quan sát người bệnh như một tổng thể cá biệt. 

Thầy thuốc, theo trường phái lý luận nào cũng thế, hiện nay không còn có thể quay đầu nhắm mắt bịt tai trước một sự thật không thể chối cãi. Liệu pháp, dù dưới bất cứ hình thức nào, dù vì bất kỳ mục tiêu nào, chắc chắn xa rời tính toàn diện, nghĩa là không thể hiệu quả như mong muốn, nếu nhà điều trị vô tình hay cố ý bỏ quên nửa kia của người bệnh. Không thể sót được trừ khi thầy thuốc tự đánh lừa bằng cách chối bỏ chính nửa kia của thầy thuốc.

Trầm cảm thuộc nhóm bệnh đáng lo nhất

Tổ chức Y tế thế giới ắt hẳn phải có lý do chính đáng khi báo động về bệnh trầm cảm, xếp loại căn bệnh này vào nhóm đáng lo nhất của nền y tế trong thế kỷ 21. 

Thế thì ở nước mình có nhiều người trầm uất hay không? Độc giả thừa sức tìm câu trả lời nếu chịu khó nhìn quanh, hay thậm chí nhìn lại chính mình! Bệnh tim vì stress, tiểu đường do căng thẳng thần kinh, dị ứng vì phân liệt cá tính, béo phì vì buồn chán... và còn nhiều nữa đã từ lâu không còn là đề tài nghiên cứu mà là thực tế nóng bỏng. 

Đáng lo hơn nhiều là nhiều loại bệnh tâm thể không dễ chữa của trẻ con, mầm non của đất nước, vì cha mẹ phải bươn chải trong dòng đời nghiệt ngã của cuộc sống.


(VNDOC 's Blog - Theo TT)


My World Visitor Profile Map
-->đọc tiếp...

| 2 tin nhắn ]




Dạy trẻ tập nói tại Trường giáo dục chuyên biệt Anh Minh, TP.HCM 

Bạn H.A., 15 tuổi, đang là nam sinh lớp 10 tại Biên Hòa, đến khám tại Trung tâm tham vấn tâm lý, Bệnh viện Tâm thần T.Ư 2 vì nói lắp (cà lăm) gần năm năm nay. 

Việc nói lắp làm bạn H.A. rất khó khăn trong cuộc sống hằng ngày, đặc biệt là giao tiếp với người xung quanh, đôi khi bị bạn bè chế nhạo… Điều đó làm bạn đau khổ, xa lánh mọi người và rơi vào tâm trạng tự ti, mất niềm tin.

Triệu chứng nói lắp xuất hiện ở bạn cách đây năm năm, khi còn là cậu học sinh lớp 6. Trong một lần lên trả bài cho thầy giáo, dù đã chuẩn bị khá kỹ nhưng do quá hồi hộp và lo lắng, bạn đã không thể trả lời câu hỏi mà thầy đưa ra. Lần trả bài đó làm bạn bị ám ảnh, sợ hãi và bắt đầu nói lắp.

Nói lắp là một rối loạn chức năng của diễn đạt lời ảnh hưởng đến lưu lượng và nhịp nói. Nói lắp liên quan đến sự có mặt của một người đối thoại và như vậy phải xem trước hết là một rối loạn giao tiếp bằng lời. Theo các tài liệu, tần số nói lắp trong dân cư ước tính 1%, tuổi xuất hiện: trước 5 tuổi chiếm 50%, trước 8-10 tuổi khoảng 1%, đôi khi nói lắp có thể xuất hiện ở lứa tuổi thanh thiếu niên. 

Nói lắp vì sợ

Căn cứ cơ chế phát sinh thì thường có nói lắp sinh lý và nói lắp do căn nguyên tâm lý. Nói lắp sinh lý là do sự căng thẳng co thắt hoặc trương lực, ở chỗ cường độ các rối loạn và không mất đi sau sáu tháng khởi phát. Có khoảng 80% trường hợp sẽ khỏi hẳn và không phải bao giờ cũng cần đi khám. Tuy vậy có thể tiến triển tới nói lắp kéo dài.

Nói lắp do căn nguyên tâm lý thường xuất hiện khoảng 5-6 tuổi hoặc muộn hơn. Đó là các chấn thương tình cảm quan trọng (nói lắp khi đó có thể sau một giai đoạn câm), một cảm giác mạnh hoặc sợ hãi, những đảo lộn lớn trong gia đình. Bên cạnh, nói lắp còn do những rối loạn nhiễu tâm như lo âu, đau cơ thể… hoặc những rối loạn liên quan đến quan hệ, đặc biệt là quan hệ mẹ con.

Vai trò của người thân trong nhà trong việc xuất hiện nói lắp cũng rất rõ rệt. Việc đòi hỏi quá đáng khi trẻ bắt đầu tập nói, sự lo lắng và những can thiệp không đúng lúc trước những biểu hiện đầu tiên của chứng nói lắp có thể khiến tình trạng nói lắp nặng thêm. Bên cạnh đó, tiền sử gia đình có người nói nhanh, nói lắp cũng là nguyên nhân quan trọng, chủ yếu là do sự bắt chước phát âm, đặc biệt là do ảnh hưởng của người bà và người mẹ.

Việc chậm phát triển ngôn ngữ cũng có thể dẫn tới tình trạng nói lắp ở trẻ. Theo các nghiên cứu, việc chậm phát triển ngôn ngữ được tìm thấy ở 50% trẻ nói lắp từ 3-7 tuổi. 

Đòi hỏi tế nhị

Nói lắp ở trẻ thường để lại nhiều hậu quả về mặt tâm lý mà đa số chúng ta không nhận biết được. Nhiều nghiên cứu cho thấy trẻ nói lắp thường mang nhiều khó khăn về mặt cảm xúc và ứng xử, 1/3 số trẻ nói lắp thường không ổn định về mặt tâm lý, 1/3 thường là bị ức chế. Hung tính thường thấy ở trẻ lớn và có thể có thêm những nét ám ảnh hoặc ám ảnh sợ. Bên cạnh, có thể gặp những cảm xúc chưa ổn định và khó khăn ở trẻ nói lắp.

Tiến triển của nói lắp khác nhau và rất khó đoán trước. Một số trường hợp nói lắp mất đi nhanh (nhất là trước 5 tuổi). Những ca nói lắp khác tồn tại dai dẳng không làm đứa trẻ khó chịu hoặc mất đi sau tuổi thanh niên. Bên cạnh đó, nhiều trường hợp nói lắp gây khó chịu ngày càng tăng và làm thay đổi dần lối ứng xử của trẻ. 

Chính vì vậy, việc điều trị nói lắp rất khó khăn và đòi hỏi sự tế nhị trong mỗi trường hợp. Hiện nay, giải quyết tình trạng này thường được gợi ý bằng các liệu pháp tâm lý của các nhà tâm lý lâm sàng và chuyên viên chỉnh âm. Có thể triển khai các liệu pháp chỉnh âm, thư giãn, tâm kịch, liệu pháp ứng xử… Thậm chí có thể dùng thuốc để hỗ trợ quá trình trị liệu.

(VNDOC 's Blog - Theo TT)

My World Visitor Profile Map
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Có những bệnh nhân đi khắp các bệnh viện điều trị vì hồi hộp, đau ngực, khó thở, đau nhức khắp người... Thế nhưng khi khám vẫn không có bệnh gì. Bệnh nhân cảm thấy không được thấu hiểu, còn bác sĩ nói bó tay!

Một buổi sáng tháng ba, khoa tâm lý y học Bệnh viện Sức khỏe tâm thần TP.HCM có 20 người ngồi đợi. Phòng khám rộng 10m2 nhưng cùng lúc có đến năm bệnh nhân được tư vấn, điều trị về tâm lý. 

Một lần cho năm năm

Ông Đ., 38 tuổi ở TP.HCM, kể với bác sĩ tâm lý Giang Ngọc Thụy Vy cách đây năm năm, sau một lần nhậu ông gần như kiệt sức phải đi cấp cứu. Bác sĩ chẩn đoán ông bị rối loạn thần kinh thực vật. Từ đó ông hay mệt mỏi, tim đập nhanh, nặng ngực, hay hoảng sợ, nhiều khi không thể thở được, người mệt rũ, chỉ muốn buông xuôi tất cả. Dù ông uống thuốc theo chỉ định của bác sĩ nhưng bệnh vẫn ngày càng nặng hơn. 

Ông Đ. nói: "Mỗi khi các triệu chứng xảy ra tôi rất sợ. Tôi không dám chạy xe. Đi bộ một mình cũng sợ. Đến nơi đông người càng lo hơn vì lỡ có gì xảy ra không có ai đưa đi cấp cứu!". Theo ông, lâu lâu ông lại đi cấp cứu một lần vì tức ngực, khó thở. 

Sau đó, ông đến một bệnh viện khác và được chẩn đoán là rối loạn thần kinh tim. Sau thời gian dài uống thuốc mà không hết bệnh, ông than với bác sĩ điều trị, vị bác sĩ này giận dữ bảo: "Bệnh của anh hết thuốc chữa rồi. Bây giờ chỉ còn nước gửi anh qua bệnh viện tâm thần!". 

Nghe bác sĩ nói vậy, ông Đ. rất buồn lo, nhưng cuối năm rồi ông vẫn qua Bệnh viện Sức khỏe tâm thần khám. Ông Đ. nói: "Qua đây tôi mới biết mình bị bệnh rối loạn lo âu". Sau gần bốn tháng uống thuốc, ông cảm thấy trong người khỏe hẳn, các triệu chứng khó thở, nặng ngực, hồi hộp, lo lắng giảm 70%. Hôm nay bác sĩ bảo ông lên đây điều trị thêm về tâm lý. 

Khi bác sĩ Vy ân cần hỏi thăm về gia đình, công việc, con cái... ông Đ. bộc lộ: "Cách đây năm năm tôi có bất đồng công việc với các sếp. Tôi thấy họ làm sếp nhưng không quan tâm tới thợ, công việc thì giao hết cho tôi. Tôi nghĩ mình bỏ công sức nhiều mà không được thăng tiến. Nản quá, tôi bỏ ra ngoài làm". 

Mở một cơ sở sản xuất riêng nhưng ông vẫn luôn chán nản, kèm theo hay lo lắng bệnh của mình làm hao tiền gia đình, rồi lại lo cha mẹ, người xung quanh biết mình bị bệnh sẽ xa lánh...

Thạc sĩ tâm lý Nguyễn Tâm Hồng Thúy - trưởng khoa tâm lý y học - cho biết ông Đ. chỉ là một trong 3.449 bệnh nhân đến khám, điều trị tâm lý tại khoa trong năm 2007. Số bệnh nhân có vấn đề tâm lý đến khám trong năm qua đã tăng hơn năm 2006 đến 1.287 ca. 

Theo bác sĩ Vy, có ba dạng bệnh liên quan đến sức khỏe tâm thần đến bệnh viện điều trị là rối loạn lo âu, rối loạn trầm cảm và rối loạn nhân cách. Những rối loạn này có thể xảy ra ở bất cứ lứa tuổi nào. Đối với người có nhân cách yếu thường là họ đã có những tổn thương tâm lý từ nhỏ. Khi có thêm những yếu tố bên ngoài tác động, họ dễ rơi vào rối loạn tâm lý.

Nước cuối

Triệu chứng chung của những bệnh nhân này là hay hồi hộp, nặng ngực, khó thở, có khi đau nhức khắp nơi, nhức đầu, mờ mắt, hoặc mệt mỏi, mất ngủ... Họ đã đến nhiều BV khám và điều trị nhưng không hết. Bệnh nhân đến với Bệnh viện Sức khỏe tâm thần gần như là "nước cuối". Do đó, nhiều bệnh nhân khi đến bệnh viện đã ở giai đoạn trễ khiến việc điều trị khó khăn hơn, thời gian dùng thuốc, hồi phục kéo dài hơn. Nhiều ca không thể điều trị tâm lý đơn thuần mà phải dùng thuốc cho ổn rồi mới điều trị tâm lý.

Theo bác sĩ Vy, trong cuộc đời mỗi người không ai tránh khỏi có ít nhất một lần bị rối loạn tâm thần bởi ai cũng có những áp lực, những mong muốn không đạt được, không toại nguyện. Tuy nhiên có vượt qua được hay không còn tùy thuộc nhiều yếu tố: bản thân người đó có mạnh mẽ không; có được sự thông cảm, nâng đỡ của gia đình, người xung quanh không và họ được hỗ trợ điều trị từ thầy thuốc thế nào. 

TS.BS Ngô Tích Linh - trưởng phòng khám tâm thể Bệnh viện Nguyễn Tri Phương - cho biết cuộc sống hiện đại khiến con người phải chịu rất nhiều áp lực. Những ảnh hưởng về tâm lý như lo âu, stress, trầm cảm.. sẽ tạo ra nhiều bệnh lý khác nhau. Rối loạn dạng cơ thể là một trong những bệnh lý này và có đặc tính chung là các rối loạn tâm thần thể hiện bằng các triệu chứng cơ thể. Các triệu chứng cơ thể liên quan đến các sang chấn tâm lý, xã hội hiện tại hay trong quá khứ nhưng thường bệnh nhân không nhận ra. 

Do bệnh từ trong tâm nên những bệnh nhân này thường xuyên thay đổi bác sĩ và luôn có nhu cầu được khám bệnh. 

Các dạng rối loạn 

Theo TS Ngô Tích Linh, rối loạn dạng cơ thể có nhiều dạng, bao gồm: 

Rối loạn cơ thể hóa: bệnh nhân hay than phiền bị đau đầu, đau lưng, đau cổ, tiêu chảy, táo bón, khó nuốt, buồn nôn, kinh nguyệt không đều... bệnh nhân được làm rất nhiều xét nghiệm nhưng kết quả bình thường.

Rối loạn chuyển dạng: bệnh nhân có các cơn co giật với đặc tính là các cơn co giật lộn xộn, bệnh nhân vẫn tỉnh táo trong cơn. Cơn càng nặng nếu có nhiều người chú ý... Một vài bệnh nhân có biểu hiện mù nhưng đặc biệt không bị vấp ngã khi di chuyển, bệnh nhân có thể bị liệt nhưng không teo cơ, phản xạ gân xương bình thường. 

Rối loạn nghi bệnh: bệnh nhân thường nghĩ mình đang mắc phải một bệnh nan y, cần điều trị và không tin tưởng vào kết luận của bác sĩ. 

Rối loạn đau: bệnh nhân đau rất nhiều dù không có tổn thương thực thể. Đau thường không đáp ứng với thuốc giảm đau.

Rối loạn sợ biến dạng cơ thể: bệnh nhân thường bận tâm quá đáng vào các khuyết điểm của cơ thể do tưởng tượng hoặc chỉ do một khiếm khuyết nhỏ.

(VNDOC 's Blog - Theo TT)

My World Visitor Profile Map
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Một cuộc nghiên cứu mới phát hiện trẻ em trước tuổi đi học bị thiếu ngủ có thể hứng chịu nhiều tổn thương hơn. 

Trung bình số vết thương trong các năm trước khi đi học cao hơn gấp hai lần đối với các trẻ không ngủ đầy đủ mỗi ngày như mẹ chúng kể lại, theo nghiên cứu công bố trên tạp chí Chăm sóc Sức khỏe Công cộng số tháng hai này. 

Các nhà nghiên cứu tại Đại học Rochester (Mỹ) đã thu thập dữ liệu từ gần 300 bà mẹ và con cái trước tuổi đi học trong vòng hai năm rưỡi. Các bà mẹ cho biết về giấc ngủ của con cái họ, các dữ liệu về các tổn thương được thu thập qua lời kể và y bạ. 

Nghiên cứu nhận thấy có một mối liên quan tiêu cực trực tiếp giữa giấc ngủ và các tổn thương của trẻ em. Những trẻ có giấc ngủ thích đáng có ít tổn thương hơn. Hội Ngủ Quốc gia khuyên trẻ em từ ba đến sáu tuổi nên ngủ 11 tiếng đồng hồ hoặc hơn/ngày. 

Nguy cơ bị thương gia tăng liên quan đến ngủ không đủ cao hơn nữa thậm chí sau khi tính đến các yếu tố như tuổi của người mẹ, sự giáo dục, và tính tình của trẻ. Sự đa dạng về chủng tộc và kinh tế-xã hội của những người tham gia cho thấy mối liên quan của vấn đề này với các bối cảnh khác nhau. 

“Các kết quả nghiên cứu của chúng tôi có tầm quan trọng trong việc giúp ngăn ngừa các tổn thương”, tiến sĩ Christina Koulouglioti, người chủ trì nghiên cứu, nói. “Khám phá của chúng tôi thêm hậu thuẫn cho vai trò quan trọng của sự thiếu ngủ như là một yếu tố nguy hiểm đối với các trẻ em trước tuổi đi học”, Christina nói thêm.

(VNDOC 's Blog - Theo TT)

-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Hàng trăm người dân và sinh viên Đại học Cần Thơ tham gia gói 1.000 bánh tét cho người nghèo - một trong những hoạt động chăm lo tết cho người nghèo được thành phố Cần Thơ tổ chức tại công viên văn hóa miền Tây - Ảnh tư liệu 

Đang mắc bệnh nặng, coi phim mẹ Teresa làm việc thiện, người bỗng hết bệnh. Lý giải điều này như thế nào? Đây là nội dung chính trong lá thư của một người bệnh gửi đến BS Lương Lễ Hoàng và ông đã đắn đo rất lâu trước khi hồi âm. 

Thưa bà, Nếu thời điểm cuối năm là khoảnh khắc để ôn lại vài điều cần nhớ, để nhớ lại ít chuyện không nên quên thì lá thư của bà đã là lý do khiến tôi phải đắn đo rất lâu trước khi tìm cách trả lời. Không chỉ riêng bà, tôi tin chắc nhiều người bệnh khác, những người đã đau yếu lâu ngày, những người sức cùng lực kiệt vì tìm thầy chạy thuốc khắp nơi cũng hơn một lần thắc mắc như thế. Điểm khác biệt nếu có chỉ là bà nói ra điều nhiều người đã hiểu từ lâu, nhưng vì lý do nào đó nên chưa thổ lộ.

Bà muốn biết có thật là nhiều căn bệnh đang diễn tiến bất lợi bỗng thuyên giảm thấy rõ, thậm chí lành bệnh sau khi người bệnh bất ngờ cảm nhận điều gì đánh động tâm lý. Bằng chứng là nhiều người bệnh quả quyết khỏi bệnh sau khi đến một ngôi chùa, sau khi nghe giảng một đoạn kinh. Gần đây nhất là ghi nhận về số trường hợp khỏi bệnh của nhiều người sau khi xem đoạn phim về cuộc đời hi sinh cho người bệnh phong hủi của nữ tu Teresa. Có thật như thế hay không? Câu hỏi của bà tuy đơn giản mà hóc búa. Thành thật mà nói tôi không dám khẳng định câu trả lời một cách chủ quan, chỉ có thể trình bày dưới hai quan điểm khác biệt, từ lý luận của thầy thuốc và từ góc nhìn của người bệnh.

Định kiến là một phần cố hữu của con người. Thực trạng đó càng rõ nét hơn nữa trong ngành y. Bằng chứng là vẫn còn thầy thuốc hãnh diện vì đoán đúng số ngày sống còn của người bệnh ung thư thay vì xấu hổ trước cảnh bó tay bỏ mặc người bệnh cho định mệnh may rủi! Đáng tiếc vô cùng cho người bệnh vì không ít thầy thuốc vẫn coi trọng quan điểm điều gì chưa được thầy thuốc cho phép thì không có cơ sở khoa học. 

Nếu nhiều phương pháp của ngành y học cổ truyền, nghĩa là đã và đang được áp dụng từ nhiều ngàn năm, vẫn còn bị thầy thuốc hiện đại bài bác thì nói chi đến chuyện thầy thuốc chấp nhận bệnh nhân lành bệnh sau một lần cảm xúc dâng trào, sau một lần niềm tin bỗng trở lại. Mâu thuẫn hơn nữa là nhiều thầy thuốc không chấp nhận điều đó trong khi khoa tâm lý trước sau vẫn là một chuyên khoa của ngành y! 

Phản ứng đó của một số thầy thuốc sở dĩ tiếp tục tồn tại chỉ vì họ vẫn tưởng kiến thức của ngành y mang tính chất chân lý, trong khi hiểu biết của thầy thuốc về con người trên thực tế hãy còn rất giới hạn, nếu không dám nói chỉ là hạt muối bỏ biển. Bằng chứng là nhiều giá trị định mức trong ngành y vẫn thường xuyên được điều chỉnh thông qua kiến thức cập nhật, nghĩa là trước đó đã sai! Nếu chưa biết hết, nếu chưa hiểu cho tận tường thì làm sao khẳng định điều nào là đúng, làm sao phủ định chuyện nào là sai? 

Về phía người bệnh, không cần phải học nhiều ai cũng hiểu là bất cứ kích ứng tâm lý nào cũng có thể biến thành hậu quả thực thể và ngược lại. Nếu người ta có thể mất ngủ vì trằn trọc thâu đêm sau bộ phim tàn bạo, sau đoạn tiểu thuyết éo le thì bất cứ hiện tượng nào, nếu diễn tả bằng ngôn ngữ bình dân có thể làm sởn da gà, làm lạnh cột sống, làm té cười ha hả, làm bật khóc hu hu, làm bệnh nhân suy đi nghĩ lại về ý nghĩa của cuộc sống... đều là phương tiện để đánh thức sức đề kháng, để kháng thể được tổng hợp, để thực bào được huy động, để nội tiết tố được hưng phấn... 

Tại sao lại không hợp lý về mặt cơ chế khoa học nếu rối loạn bệnh lý được giải trừ nhờ kích ứng theo trục tâm lý - thần kinh - nội tiết nào đó mà thầy thuốc chưa thể phân tích cho bệnh nhân hài lòng? Thầy thuốc ở Ấn Độ không lẽ vô cớ khuyên bệnh nhân tập cười để trị bệnh tiểu đường? Thầy thuốc ở Hoa Kỳ ắt phải có lý do nào đó khi khuyến khích bệnh nhân tập thiền để ngừa bệnh tim mạch? Thầy thuốc ở Đức không lẽ quên thuốc để tập trung vào kỹ thuật yoga cho bệnh nhân hậu ung thư?

Thưa bà, nếu tôi là bệnh nhân, nếu tôi là nạn nhân của một căn bệnh trầm kha, với tôi điều quan trọng duy nhất chính là hiệu quả của liệu pháp. Điều trị dưới hình thức nào, theo cơ chế tác dụng nào, bằng phương tiện nào với tôi khi đó không còn quan trọng. Có bệnh phải vái tứ phương, đó là quyền sống còn của người bệnh. 

Không thể trách người bệnh nếu bệnh nhân lỡ trao vận mạng vào tay “lang băm” vì cả tin vào điều nhảm nhí trong cơn bấn loạn. Đáng trách hơn nhiều là những thầy lang tuy được tiếng không “băm” nhưng không hiểu sao đến độ người bệnh đánh mất lòng tin vào bóng trắng thiên thần để chạy theo điều vu vơ, như y sư Biển Thước đã cảnh báo trong tác phẩm mang tên Nạn Kinh về tình trạng “tín vu bất tín y” của người bệnh. 

Đi xa hơn nữa, nếu người bệnh dựa vào điều gì đó mà tìm lại được niềm hi vọng trong cuộc chiến chống bệnh tật, nếu sức đề kháng của người bệnh nhờ vậy được huy động hết mức thì mục tiêu đó cũng thuộc về trách nhiệm của thầy thuốc, dù dưới trời Đông hay ở phương Tây, xưa hay nay cũng thế. Rất mong tôi sẽ không bị phê bình là tán dương cho liệu pháp chưa được ngành y công nhận. Rất mong số đồng nghiệp bảo thủ đừng quên điều đã được Hippocrates, ông tổ của ngành y học hiện đại, khẳng định nhiều lần: “Ai chữa lành, người đó có lý”. Người bệnh không cần gì hơn vì không có mong muốn nào mãnh liệt và hợp lý hơn ước muốn được lành bệnh một khi mắc bệnh.

Trước thềm năm mới, năm cầm tinh con Chuột, biết nói gì hơn là xin kính chúc bà và tất cả độc giả của Tuổi Trẻ 365 ngày đầy nghị lực và lạc quan. Cũng xin chúc thầy thuốc mọi nơi một năm mát tay, thay vì chỉ phước chủ may thầy, để vị thuốc đầu tiên trên mỗi toa thuốc của người bệnh là một nhúm nhỏ hi vọng. Ít thôi nhưng vừa đủ để tia sáng vừa lóe cuối đường bỗng trở thành ánh bình minh rực rỡ của một ngày mới, của một mùa xuân dường như bất tận, của một bắt đầu trong tin yêu và hi vọng.

(VNDOC 's Blog - Theo báo Tuổi Trẻ)

-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Sau bài Thư giãn tâm hồn của TS Nguyễn Hữu Đức viết về stress, tôi lại khổ hơn vì stress! Số là nhiều bệnh nhân cứ nêu thắc mắc xoay quanh mỗi một điểm: "Làm sao biết được tôi đã thuộc diện khách hàng thân thiết của stress hay chưa?".

Để quí độc giả tiện việc đánh giá mức độ "hao mòn", tôi xin liệt kê dưới đây mười tiêu chí xác minh tình trạng suy nhược (còn có tên là "hội chứng cháy sạch") theo phương pháp định bệnh của Crocq-Bugard thay cho lời giải đáp. 

Trong thời gian gần đây bạn thường có khuynh hướng:

Tổng trạng: uể oải khi thức dậy (1 điểm) - sắc mặt tái xanh (2) - mệt mỏi sau vài giờ làm việc (3) - đổ mồ hôi từng cơn vô cớ (4) - ngất xỉu (5 điểm).

Tiêu hóa: mất cảm giác ngon miệng (1 điểm) - đầy hơi ngay sau khi ăn (2) - táo bón (3) - buồn nôn vô cớ (4) - biếng ăn đến độ sụt cân (5 điểm).

Vận động: mỏi cơ buổi sáng sớm (1 điểm) - đau nhức bắp thịt (2) - chuột rút dù không vận động (3) - đau thắt lưng (4) - đau nhiều khớp (5 điểm).

Tiết niệu và sinh dục: tiểu đêm trên hai lần (1 điểm) - giảm hứng thú tình dục (2) - xuất tinh sớm, di mộng tinh hay rối loạn kinh nguyệt (3) - rối loạn cương dương hay lãnh cảm (4) - bất lực (5 điểm).

Thần kinh: nhức đầu (1 điểm) - mỏi mắt (2) - sợ ánh sáng (3) - ù tai (4) - chóng mặt (5 điểm). Giấc ngủ: khó ngủ (1 điểm) - ngủ chập chờn (2) - giật mình lúc gần sáng (3) - ác mộng nhiều lần trong đêm (4) - thức trắng từ nửa đêm (5 điểm).

Tư duy: khó tập trung tư tưởng (1 điểm) - mau chán khi đọc sách báo (2) - giảm khả năng suy luận (3) - hay quên chuyện cập nhật (4) - mất trí nhớ (5 điểm).

Cảm xúc: dễ biểu lộ cảm xúc, dễ khóc (1 điểm) - dễ bị kích động, dễ cười (2) - dễ cáu gắt, dễ giận (3) - cảm giác cô đơn (4) - trầm uất vô cớ (5 điểm).

Cá tính: khuynh hướng thụ động (1 điểm) - khuynh hướng bi quan (2) - khuynh hướng phê bình thái quá (3) - bứt rứt vì cảm giác không ai hiểu mình (4) - lo sợ vô cớ với cảm giác bị hại (5 điểm).

Tính năng động: mất hứng thú (1 điểm) - mất tự tin (2) - mất nghị lực (3) - khuynh hướng chưa đánh đã thua (4) - khuynh hướng thua nhanh cho rồi (5 điểm).

Nếu tổng số điểm của "thí sinh":

Dưới 20: xin thành thật chúc mừng vì bạn thuộc nhóm thiểu số "vẫn còn gân" trong bối cảnh căng thẳng của cuộc sống xa rời thiên nhiên ở thế kỷ 21! Nhưng xin đừng ỷ y rồi bình chân như vại. Bạn nên chủ động làm lại bài thi mỗi tam cá nguyệt để kịp thời chữa lửa. Phòng cháy bao giờ cũng tốt hơn kêu xe cứu hỏa.

20-24 điểm: bạn nên thành thật với chính mình để ghi nhận là bạn không còn sung sức như xưa. Bạn không sớm thì muộn sẽ trả giá rất cao nếu tiếp tục ảo vọng là bạn sẽ cải thiện được sức khỏe mà không cần thay đổi nếp sinh hoạt có nhiều điểm sai lệch như hiện nay. Nước lã khó khuấy nên hồ.

25-29 điểm: khỏi nói cũng biết càng cao điểm càng dày gian nan. Bạn đang là mục tiêu béo bở của nhiều bệnh chứng đang chực chờ thời cơ thuận lợi. Thêm vào đó, tình trạng mệt mỏi đang làm hao mòn chất lượng của cuộc sống. Đã đến lúc tìm ngay đến thầy thuốc để bệnh nhẹ đừng biến thành bệnh nặng. Nếu tưởng nước đến chân vẫn còn nhảy kịp thì lầm vì bạn hiện nay không còn sức bao nhiêu để nhảy.

Hơn 30 điểm: không còn gì phải bàn ra tán vào cho mất thời giờ. Bạn cần gấp một thầy thuốc để tầm soát bằng được nguyên nhân đã đục thủng hàng rào phòng ngự của cơ thể. Bạn cũng cần được điều trị khẩn cấp vì trong cuộc chạy đua với bệnh tật, rõ ràng bạn đã khởi hành quá trễ lại thêm khập khễnh. Chạy đua khác xa với bách bộ.

Có một điều rõ hơn đèn đường ở Sài Gòn. Không thiếu người đang mệt muốn đứt hơi nhưng vẫn cố gắng bằng mọi cách để chối bỏ thực tế là đã hết pin từ lâu mà không chịu sạc bình. Cũng như luật pháp, muốn phạt hay tha thì đâu đó phải phân trắng đen rõ ràng. Chính vì thế đành mượn thước của Crocq-Bugard để đo lòng người. 

Rất mong độc giả khi tham dự cuộc trắc nghiệm này đừng mang theo... "phao", cũng đừng "chạy điểm"! Gian lận làm gì vì sức khỏe một khi dứt áo ra đi mấy khi còn trở lại, hay nếu có quay về thì cũng sứt mẻ đâu đó, dễ gì còn nguyên!

(VNDOC 's Blog - Theo báo Tuổi Trẻ)
My World Visitor Profile Map
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Làm mẹ, đó có lẽ là thời khắc hạnh phúc nhất của những ai từng mang nặng, đẻ đau, từng mong mỏi suốt 9 tháng 10 ngày để được ẵm trên tay giọt máu của mình. Nhưng nhiều bà mẹ không hiểu tại sao sau khi đứa con chào đời, trong lòng mình lại tràn ngập một cảm giác buồn nản vô cùng, chỉ muốn khóc thật lớn, lúc nào cũng cáu gắt…

Và họ mặc cảm vì điều đó, mặc cảm vì nghĩ rằng mình không phải là một người mẹ thương con. Bác sĩ Lê Quốc Nam, Trưởng phòng Kế hoạch Tổng hợp của Bệnh viên Tâm thần TP.HCM cho biết tâm trạng trên là điều rất bình thường. Tuy nhiên, trong một số trường hợp, sản phụ cần đến bác sĩ càng sớm càng tốt. 

>>Bấm vào đây để nghe tư vấn của bác sĩ Nam

(VNDOC 's Blog - Theo báo Thanh niên)

 

-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Những áp lực cuộc sống hàng ngày khiến bạn phải luôn ở trong tình trạng căng thẳng. Sẽ là một vấn đề nghiêm trọng nếu những vấn đề của bạn không được giải quyết

Những bí quyết sau đây có thể là một cứu cánh cho bạn đấy. 

1/ Hãy yêu thích việc mình làm, bạn sẽ cảm thấy thú vị hơn và làm việc hiệu quả hơn 

2/ Xét lại các yếu tố gây căng thẳng. Cố loại bỏ những yếu tố nào gây trói buộc và gây bực mình vô ích 

3/ Đừng tìm cách làm vừa lòng tất cả mọi người. Bạn cần hiểu rằng: ta không thể nào làm được điều đó. 

4/ Hãy sống đúng với con người mình. Tránh phí phạm năng lực một cách vôp ích. 

5/ Hãy biết làm vui lòng mình và lo nghĩ đến mình. 

6/ Thỉnh thoảng hãy ra nơi thanh vắng và nhìn lại nội tâm mình. 

7/ Hãy bộc lộ xúc cảm: Hãy nói ra những điều mình nghĩ, những điều mình cảm nhận. 

8/ Muốn tránh dằn vặt suy tư, hãy đối diện với các vấn đề của mình. Đừng hoãn lại hôm sau những gì mình làm được hôm nay. 

9/ Đừng để những thay đổi quan trọng trong cuộc sống xảy ra liên tục trong thời gian quá gần nhau. Những căng thẳng chồng chất sẽ làm bạn không đủ thời gian để giải quyết. 

10/ Dành thì giờ để làm việc mình ưa thích, hoặc chỉ ngồi mà mơ mộng vẩn vơ. 

11/ Mỗi ngày thực hiện hai lần thư giãn (mỗi lần 15 phút). 

12/ Hãy tập thể dục, hãy làm tiêu hao bớt năng lượng. Hans Selye nói "Như khi ta đói thì ăn ngon miệng hơn, ta cần phải mệt thì nghỉ ngơi mới thoải mái trọn vẹn". 

13/ Thỉnh thoảng để xe ở nhà mà đi bộ. 

14/ Đừng hy sinh thì giờ nhàn rỗi của mình. 

15/ Hãy sống điều độ, dùng thức ăn đầy đủ, đúng bữa và ngủ đủ giấc. 

16/ Hãy bắt đầu với bữa ăn sáng đầy đủ chất bổ. 

17/ Hãy mỉm cười! Tương quan của bạn với những người xung quanh sẽ tốt hơn. 

18/ Hãy hít sâu vào khi mình bực bội. Khi chú ý đến hơi thở thì nỗi bực tức đã vơi đi một nửa rồi. 

19/ Hãy học cách yêu đương (bằng những cử chỉ âu yếm). Tình yêu là liều thuốc an thần tốt nhất. 

20/ Tránh xa tiếng ồn, đừng xem truyền hình trong khi ăn. Hãy tìm cho mình những giây phút thinh lặng và yên tĩnh.

(Theo VNDOC's Blog sưu tầm)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Đó là kết luận của Đại học London (Anh) sau khi theo dõi ít nhất 10.000 công chức trong khoảng thời gian 12 năm. Kết quả cho thấy nguy cơ mắc bệnh tim tăng 68% ở những người bị stress kinh niên do áp lực công việc so với những người làm việc trong môi trường thoải mái. Sự liên quan trên thấy rõ nhất ở người dưới 50 tuổi. 

Reuters dẫn lời các nhà nghiên cứu cho biết một công việc gây căng thẳng có ảnh hưởng trực tiếp về mặt sinh học đối với cơ thể người bằng cách phá vỡ hoạt động của các hệ bên trong cơ thể. Ngoài thói quen ăn uống gây hại cho tim mạch, người bị stress cũng có chỉ số biến thiên nhịp tim thấp, dấu hiệu của một trái tim yếu, và lượng hoóc-môn gây căng thẳng (cortisol) cao hơn mức bình thường. Lượng cortisol quá nhiều trong máu có thể gây tổn hại mạch máu và tim.

(VNDOC 's Blog - Theo báo Thanh niên)
-->đọc tiếp...

| 2 tin nhắn ]




Sau một năm làm việc cật lực, mấy ngày nghỉ đón xuân chính là lúc để tâm hồn ta lắng xuống, hóa giải cái gọi là stress thường xuyên đè nặng lên ta. 

Đón xuân, ta thường chúc nhau những điều tốt đẹp, trong đó có sức khỏe. Trong chừng mực nào đó, stress trở thành đối nghịch với sức khỏe vì nó triệt tiêu sự thư giãn tâm hồn.

Stress không phải luôn luôn là xấu. Với liều lượng vừa phải, chính stress giúp ta có sự hưng phấn, cảnh giác để đối phó lại tình huống không thuận lợi. Con người luôn sống trong môi trường có những tác nhân xâm phạm, đặc biệt các tác nhân xâm phạm về mặt tinh thần, tâm lý. 

Ví dụ trong cuộc sống mấy ai không từng bị khủng hoảng, khủng hoảng trong công việc làm ăn (như lãnh đạo một công ty có nguy cơ phá sản), trong học tập (sắp đến ngày thi mà còn nhiều bài vở học chưa xong!), trong những trở nghịch tình ái... Nhờ stress, ta có những suy nghĩ tích cực, tìm cách làm chủ thực tế, quyết tâm giải quyết khủng hoảng đó và thường là thành công trong việc vượt qua stress. 

Tuy nhiên, nếu stress cứ lặp đi lặp lại và ta không làm chủ được nó, không thích ứng với những biến đổi do nó đưa đến, cơ thể sẽ bị rối loạn về mặt thể chất và tâm thần. Nhiều nghiên cứu đã chứng minh khi bị stress, cơ thể có những biến đổi mà những biến đổi này có thể trở thành nguy cơ gây bệnh tăng huyết áp, nhiễm trùng, đái tháo đường type 2, bệnh tim mạch. Ngoài ra, stress thường xuyên cũng dễ đưa đến các rối loạn tâm thần như: mất ngủ, suy nhược tâm thần, trầm cảm... Người bị stress cũng thường xuyên ăn uống kém, hoạt động thể chất kém và dễ tìm đến rượu, thuốc gây nghiện dùng làm phương tiện giảm thiểu stress, do đó dễ trở thành người nghiện.

Hóa giải

"Stress là chất muối thi vị của cuộc đời, thiếu nó thì không còn gì là cuộc sống. Nhưng cái hại của chất muối là nhiều khi ta sử dụng nó mặn quá độ!"

Hens Selye (người sáng lập Hội Stress quốc tế tại Canada)

Tổ chức Y tế thế giới (WHO) đã định nghĩa: "Sức khỏe không chỉ là tình trạng không bệnh tật, mà còn là trạng thái hoàn toàn sảng khoái về thể chất, tâm hồn và xã hội". Với định nghĩa như thế, rõ ràng sức khỏe hiểu theo nghĩa toàn diện chỉ có được khi có trạng thái cân bằng hài hòa giữa cá nhân, tập thể và môi trường sống, đặc biệt khi con người thích nghi, làm chủ và hóa giải được stress lúc stress bắt đầu phát triển đến ngưỡng nguy hại. 

WHO đã xây dựng chương trình cộng tác với các nhà khoa học tại các viện, trường đại học y dược trên thế giới nghiên cứu về stress và các biện pháp phòng chống hay nói khác hơn, nghiên cứu các biện pháp thư giãn tâm hồn. "Chất lượng cuộc sống" là như thế nào sẽ được định nghĩa đầy đủ và định hướng cho việc xuất bản các sách, tài liệu hướng dẫn các thầy cô giáo dạy cho các thanh thiếu niên cách thích ứng và hóa giải stress. 

Đối với các nhà chuyên môn, sẽ được trang bị kiến thức để nhận diện stress ở người bệnh, biết các tác hại của nó và hỗ trợ khi người bệnh bị stress hành hạ. Khi người bệnh than phiền về các triệu chứng mất ngủ, tim đập nhanh, buồn vô cớ, lo lắng, hồi hộp... họ sẽ dành thời gian hỏi han về hoàn cảnh, nguyên nhân gây nên những rối loạn đó (dùng thuốc là việc đến sau).

Các nhà chuyên môn phải biết lắng nghe, cảm thông và đưa ra lời khuyên để người bệnh thư giãn, tìm cách khắc phục stress. Đương nhiên các nhà chuyên môn không thay người bệnh đưa ra cách giải quyết các vấn nạn của họ mà chỉ gợi mở, giúp họ thấu hiểu stress để tự thực hiện sự thư giãn, như tự sắp xếp công việc để có thời gian vui chơi, giải trí, chăm sóc gia đình.

Chặn lòng ham muốn 

Ở ta, có lẽ không thừa nếu các nhà chuyên môn biết vận dụng kinh nghiệm của người xưa trong việc hóa giải stress ở người bệnh. Ở nước ta danh y Tuệ Tĩnh, vào thế kỷ 14, trong tác phẩm Nam dược thần liệu đã xác định: "Thất tình (vui sướng, giận dữ, ưu phiền, sầu thảm, tư lự, sợ hãi, khiếp đảm) là nguyên nhân bên trong của mọi bệnh". 

Còn danh y Hải Thượng Lãn Ông, vào thế kỷ thứ 17, trong quyển Vệ sinh yếu quyết đề cập việc phòng bệnh, đã viết những câu sau đây: "... Nội thương bệnh chứng phát sinh/Thường do xúc động thất tình gây nên/Lợi dục đầu mối thất tình/Chặn lòng ham muốn thì mình được an/Cần nên tiết dục thanh tâm/Giữ lòng liêm khiết chẳng tham tiền tài".

Để hóa giải stress, thư giãn tâm hồn, chúng ta khắc ghi những điều Hải Thượng Lãn Ông đã viết. 

(VNDOC 's Blog - Theo báo Tuổi Trẻ)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Bé T.T., 7 tuổi, được mẹ đưa đến trung tâm tham vấn tâm lý với lý do đau đầu, đau bụng từng cơn... Những cơn đau này ở bé chỉ xuất hiện khi bé đi học, còn những ngày nghỉ dường như bé không có. 

Qua trao đổi cùng mẹ của bé và qua trò chuyện với bé, các chuyên gia tại trung tâm bước đầu xác định bé rơi vào chứng từ chối đi học, và nguyên nhân chủ yếu có thể xác định đó là do áp lực từ phía môi trường học tập, ngoài ra do cô giáo mới của bé không tế nhị trong việc tiếp xúc và giáo dục trẻ. Cô thường xuyên đe nẹt và đánh các bé, do đó bé càng ngày càng rơi vào trạng thái lo âu, sợ đến trường và stress. Các triệu chứng đau bụng, đau đầu là một cách để bé từ chối đến trường.

Chứng "từ chối đi học"

Trẻ từ chối đi học là một tình trạng rối nhiễu tâm lý được xác định như là sự bỏ học thường xuyên, mặc dù có thể có đủ sức khỏe và điều kiện để đến trường và học tập. Bên cạnh đó, từ chối đi học ở trẻ cũng được xem là hành vi ở những trẻ hiếm khi vắng mặt nhưng đi học với sự cưỡng ép bắt buộc.

Trẻ có thể gia tăng dần sự miễn cưỡng, ngại phải rời khỏi nhà để đến trường. Bên cạnh, khi phải đến trường hoặc chỉ nghĩ đến việc đi học, trẻ thường kèm theo sự gia tăng các dấu hiệu đau khổ và lo lắng.

"Theo các nhà tâm thần học, từ chối đến trường là một vấn đề ảnh hưởng tới 1-2% trẻ em tuổi học sinh, và khoảng 5% trẻ em và trẻ vị thành niên được đưa đến khám tại bệnh viện".

Trẻ có thể có các than phiền về mặt cơ thể như đau đầu, đau bụng, buồn nôn, tiêu chảy, mệt mỏi, uể oải... Các dấu hiệu trên chỉ xuất hiện vào những ngày đi học và không tồn tại vào những thời điểm khác ngoài giờ đến trường như ngày cuối tuần, ngày nghỉ.


Một số trẻ biểu hiện bằng hành vi đeo bám cha mẹ, người thân quá mức. Thường trẻ hỏi đi hỏi lại nhiều lần có nhất thiết phải đi học không, thường xuyên cầu xin được nghỉ học vì những lý do liên quan đến sự sợ hãi như bị tai nạn, bị bạn bè đánh, sợ bị bắt cóc.

Việc từ chối đi học ở trẻ thường xuất hiện sau một sang chấn, sau một thời kỳ bệnh lý, hoặc sau một sự kiện mới phát sinh trong gia đình như cha mẹ ly dị, mẹ có em bé.

Nhiều nguyên nhân

Việc từ chối đi học ở trẻ có rất nhiều nguyên nhân. Có thể là do trẻ mắc một số bệnh cơ thể tái diễn nào đó (đau đầu, đau bụng...). Có thể là do nhân cách của trẻ, hoặc bởi trẻ đang trong một tình trạng rối loạn tâm thần như rối loạn lo âu, trầm cảm, phân ly, hoặc rối loạn hành vi như tăng động, rối loạn học tập, nghiện chất...

Có thể đó là do nguyên nhân từ phía gia đình của trẻ. Một số trẻ từ chối đi học do cha mẹ ly tán, bạo lực gia đình, hoặc điều kiện kinh tế gia đình. Số trẻ khác lại ảnh hưởng bởi các rối loạn bệnh lý từ phía cha mẹ chúng, như cha mẹ quá lo sợ cho sự nguy hiểm của trẻ kéo theo sự từ chối đi học ở trẻ.

Quan trọng nhất trong nguyên nhân của việc từ chối đi học của trẻ là do yếu tố nhà trường và xã hội. Một số ngại đến trường bởi khó khăn trong việc tiếp thu bài vở, số khác lại sợ đến trường bởi môi trường giáo dục thiếu nâng đỡ hoặc không thích hợp (quá nghiêm khắc, bị thầy cô la rầy) hoặc có thể do bị bạn bè đe dọa hay trêu chọc...

Hỗ trợ kịp thời

Trước tiên, cha mẹ xác định nguyên nhân trẻ từ chối đi học. Việc xác định nguyên nhân này phải cực kỳ khéo léo và tế nhị nếu không rất dễ gây hiểu lầm và không thể có sự chia sẻ từ phía trẻ. Khi đã chắc chắn nguyên nhân, cần gặp giáo viên chủ nhiệm và nhà trường nơi trẻ học để có biện pháp hỗ trợ kịp thời.

Bên cạnh đó, cha mẹ hãy đưa trẻ tới một trung tâm tham vấn tâm lý nhờ giúp đỡ. Các nhà chuyên môn sẽ xác định rõ hơn tình trạng của trẻ và có phương án can thiệp tốt nhất. Nếu nguyên nhân từ chối đi học ở trẻ là do một bệnh lý thực thể hay một rối loạn tâm thần, các nhà chuyên môn sẽ gửi trẻ đến nơi cần thiết để điều trị kịp thời. 

Còn nếu nguyên nhân là các yếu tố tâm lý xã hội, nhà trường hoặc gia đình, việc điều trị chứng này phải cần có sự phối hợp cả hệ thống. Tuy nhiên việc triển khai các liệu pháp nhận thức - hành vi là cực kỳ quan trọng với trạng thái tâm lý này. Bên cạnh đó việc sử dụng một số thuốc để điều trị rối loạn về việc từ chối đi học phải có sự chỉ định của các nhà chuyên môn, bởi nó liên quan đến một số tình trạng bệnh lý khác...

(VNDOC 's Blog - Theo báo Tuổi Trẻ)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Theo các nhà nghiên cứu ở Bệnh viện Mayo (Mỹ), thời gian có thể thực sự cần để làm lành một vết thương lòng, nhưng những chấn thương tâm lý và thể chất có thể vẫn còn dai dẳng, thúc đẩy những cơn rối loạn tim mạch cấp theo sau “hội chứng con tim tan nát”, với các triệu chứng tương tự như đau tim. May là hội chứng này không gây ra những tổn thương vĩnh viễn cho con tim, nhưng có thể nguy hiểm khi bạn có vấn đề về tim mạch!

Hội chứng ABS 

Trong một nghiên cứu quy mô trên các đối tượng thất tình, các nhà nghiên cứu ở Viện Rochester (New York) còn phát hiện khi trái tim của bệnh nhân phản ứng với tình huống stress, phần chóp của tâm thất trái - nơi khoang bơm chính bị thay đổi - căng ra có dạng hình cầu. Cảm giác đau nhói ở ngực và hụt hơi xảy đến khi dòng máu bị chậm lại do sự co thắt bên trong các mạch máu nhỏ nối với tim. Hiện tượng này chỉ xảy ra với một cơn đau tim thực sự, khi một hay nhiều cục máu làm tắc nghẽn động mạch vành. 

Theo các nhà khoa học, những nạn nhân bị hội chứng này chủ yếu thường là phụ nữ sau mãn kinh. Mặc dù không rõ nguyên nhân, nhưng họ suy đoán có thể là do các nhân tố hormone như mức estrogen giảm, chẳng hạn. Thuật ngữ y khoa gọi hiện tượng này là ABS (apical ballooning syndrome: hội chứng đỉnh tim hình cầu), hay còn gọi là bệnh tim do stress. Hội chứng này lần đầu tiên được công bố tại Nhật Bản khi một phụ nữ chứng kiến cảnh chiếc xe tông con bà từ phía sau. Sau khi nhập viện do ngất xỉu, các bác sĩ phát hiện trái tim người mẹ có hình chiếc tako-tsubo (loại ngư cụ bẫy bạch tuộc ở Nhật Bản) và không còn khả năng bơm máu. 

Có thể chết người 

Để tiên lượng bệnh trạng lâu dài cho nạn nhân ABS, người bệnh thường được phân nhóm theo các sự kiện đầu tiên đưa đến hội chứng này... 

Trong nghiên cứu, BS Chet Rihal ở Bệnh viện Mayo đã kiểm tra 100 bệnh nhân được theo dõi từ năm 1988-2006, 26 người bị các sang chấn tâm lý, như mất người thân, thất tình..., 30 bệnh nhân khác bị chứng căng thẳng thể chất nghiêm trọng do các triệu chứng trên, và 44 người không có các sự kiện gì liên quan... Kết quả cho thấy, 11% bệnh nhân trong các nhóm chấn thương tâm lý tái phát hội chứng ABS trong vòng 4 năm sau, và 17 người đã chết trong thời gian nghiên cứu. “Cái chết thường phổ biến hơn ở những đối tượng bị căng thẳng thể chất so với các đối tượng chỉ có vấn đề tâm lý cũng như những đối tượng không có sự kiện chấn thương nào đặc biệt; và những người có các vấn đề về tim mạch luôn có tỉ lệ tử vong cao nhất” - Rihal kết luận.

(VNDOC 's Blog - Theo báo Người Lao Động)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Thỉnh thoảng sự “đỏng đảnh” của cảm xúc khiến chúng ta cảm thấy cuộc sống quá nặng nề và mệt mỏi. Không chỉ khiến bạn trở nên tiêu cực, làm giảm chức năng miễn dịch, tâm trạng phiền muộn còn làm giảm năng suất làm việc của bạn. 

Một số gợi ý dưới đây của Bác sĩ - Tiến sĩ Mao - chuyên gia về khoa châm cứu và chống lão hóa của Ủy ban Sức khỏe và chống lão hóa Hoa Kỳ, đồng sáng lập kiêm hiệu trưởng danh dự của Trường ĐH Y Học Cổ truyền Trung Hoa Yo San tại Los Angeles -có thể giúp bạn có một tinh thần lạc quan.  

1. Liệu pháp cười

Liệu pháp cười do người Norman khởi xướng cách đây hàng ngàn năm. Nhiều nghiên cứu phát hiện ra rằng tiếng cười và sự hân hoan thúc đẩy tiến trình sản xuất các chức năng miễn dịch. Đặc biệt, nó sản xuất ra các tế bào cần thiết giúp bảo vệ cơ thể khỏi bệnh tật và ung thư.

Cười còn làm tăng việc tạo ra endorphin trong não - một hợp chất tạo cho bạn cảm giác hưng phần, khỏe mạnh. Vì thế hãy đọc truyện hài, xem các chương trình hài kịch và cười sảng khoái. 

2. Amino acid hồi phục trí não

Khi bị mất cân bằng hay có một sự thiếu hụt nào đó dẫn đến trạng thái tiêu cực, người châu Âu dùng một hợp chất bổ trợ tự nhiên được tìm thấy trong các tế bào con người để điều hòa tâm trạng và phục hồi sự khỏe mạnh cho não bộ. Chất SAMe (S-adenosyl-L-methionine) sản sinh từ methionime, một loại amino acid đóng vai trò trong việc gia tăng sản xuất các chất dẫn truyền neuron (tế bào thần kinh) như serotonin và dopamine. Để tăng cường công dụng của SAMe, nên kết hợp bổ sung với các vitamin B5 và B12. 

3. Liệu pháp “đôi bàn tay”

Các hành vi xúc giác của con người (chạm, sờ, ôm, nắm…) làm tăng quá trình sản xuất ra chất endorphin, hormone tăng trưởng và DHEA. Tất cả các chất này đều giúp kéo dài tuổi thọ và làm giảm các triệu chứng tiêu cực của stress. Vì thế ôm một ai đó (hoặc biết tạo ra những cử chỉ thân mật) thì tâm trạng của cả bạn và người ấy đều được “tăng lên” một cách tích cực. 

4. Thúc đẩy các “hormone trẻ trung” 

Nhiều nghiên cứu đã chứng minh việc ngồi xổm và ép chân sẽ làm gia tăng đáng kể khả năng sản xuất tự nhiên “hormone trẻ trung” trong bạn, tạo tâm trạng khỏe mạnh, vui tươi và mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe. Để đạt được điều này, bạn nên thực hiện các động tác thể dục như gập đầu gối, hít đất...

5. Thở mạnh 

Thở đúng cách rất quan trọng trong việc loại bỏ các chất độc hại ra khỏi cơ thể bạn. Các chuyên gia ước tính chúng ta chỉ tống ra khoảng 30% lượng độc tố trong cơ thể thông qua hoạt động đi vệ sinh hàng ngày, phần còn lại hoàn toàn qua sự hô hấp (thở). 

Thở cũng là một cách tuyệt vời cho bạn thư giãn đầu óc, tăng cường năng lượng và cải thiện tâm trạng bản thân. Hãy tập thở sâu, nhịp nhàng, chậm rãi mỗi ngày cùng các phương pháp tập luyện trí não như Thái cực quyền, Yoga, Khí công và Ngồi thiền. 

6. Hoa mang đến cảm giác thoải mái

Những loài hoa sặc sỡ, đậm màu có tác động mạnh mẽ lên tâm trạng con người. Chúng có thể cải thiện tâm trạng bệnh nhân và thậm chí còn chống lại stress. Một nghiên cứu gần đây phát hiện ra rằng những người đánh máy liên tục suốt 5 phút mà ngồi cạnh một lọ hoa đang nở, thoang thoảng tỏa hương sẽ cảm thấy thư thái hơn hẳn so với những người ngồi cạnh những loại cây chỉ có lá.

(Tuoi Tre)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc giúp chúng ta, nhất là những người phụ nữ, nhanh chóng hồi phục sau những căng thẳng do công việc hằng ngày gây ra. 

Đó là kết quả của một nghiên cứu nhỏ vừa được bác sĩ Darby Saxbe thuộc Trường ĐH California, Los Angeles (Mỹ) công bố.

Nghiên cứu này được tiến hành trên 60 cặp vợ chồng đã có 2-3 con, công việc toàn thời gian và thu nhập ổn định. Kết quả cho thấy những bà vợ có cuộc sống hôn nhân hạnh phúc có khuynh hướng hồi phục nhanh chóng sau những căng thẳng do công việc gây ra hơn so với những bà vợ không có một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc. Bằng chứng là nồng độ hormon corticoid (phát sinh do những căng thẳng) giảm nhanh khi họ trở về nhà.

Bác sĩ Saxbe cho rằng: "Những người phụ nữ có hôn nhân hạnh phúc có nhiều điều kiện hơn về thời gian, không gian và những hỗ trợ cần thiết để hồi phục sau một ngày làm việc bận rộn".

(tuoi tre)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Cuộc sống cô đơn, vất vả nơi xứ người dễ làm nhiều bạn trẻ nản chí, trầm cảm. Ảnh chỉ có tính chất minh họa: T. H

Sau một thời gian du học ở Anh, Sơn (19 tuổi, Hà Nội) phải về nước vì trầm cảm. Sự lo lắng và tự ti do không theo kịp bạn bè trong học tập khiến cậu lâm vào khủng hoảng

Ở bậc phổ thông, kết quả học tập của Sơn rất bình thường, nhưng do kinh tế gia đình khá nên sau khi tốt nghiệp, cậu được bố mẹ cho sang Anh học. Vì ngoại ngữ còn kém nên việc tiếp thu bài vở của Sơn ở trường khá khó khăn. Cậu học miệt mài mới "qua" được các môn một cách trầy trật, kết quả kém xa so với các bạn Việt Nam khác. 

Sơn có bạn gái người Việt, một thiếu nữ tuy gia cảnh khó khăn nhưng học rất giỏi. Nể bạn bao nhiêu, cậu lại thấy mình kém cỏi bấy nhiêu. Cố gắng nhiều mà kết quả không đáng kể, Sơn ngày càng chán nản, trầm uất, vừa mặc cảm vừa sợ hãi cho tương lai. Rồi dần dần, cậu không thể học hành mà phải về nước điều trị. 

Ngược lại với Sơn, Ngà (20 tuổi, Cầu Giấy, Hà Nội) là một nữ sinh luôn đạt điểm xuất sắc suốt 12 năm đi học. Hết phổ thông, cô cũng được gia đình cho sang Đức học tiếp, và thành tích khá nổi bật. Ngà ở trọ trong một gia đình người Đức. Do sự khác biệt về văn hóa nên cô không hòa hợp được với họ, nhiều lần xảy ra xích mích. 

Là người sống tình cảm, những lần như vậy Ngà suy nghĩ rất nhiều, khóc hết nước mắt. Ở trường, cô cũng không có ai thân thiết bởi không hợp với cách sống, cách nghĩ của người Âu. Dần dần cô bị trầm cảm nặng, phải về Việt Nam. Các chuyên gia tâm lý khuyên bố mẹ Ngà không nên cho con đi học nước ngoài nữa. Hiện cô là sinh viên xuất sắc của một trường đại học lớn trong nước. 

Tiến sĩ Lã Thị Bưởi, một trong những chuyên gia đầu ngành về tâm lý lâm sàng của Việt Nam, cho biết tình trạng thanh thiếu niên bị rối loạn tâm thần sau một thời gian du học khá phổ biến. Thường đó là những em học hơi yếu hoặc ngoại ngữ còn non như Sơn, hay khả năng thích ứng với nền văn hóa lạ thấp như Ngà. Ở một môi trường xa lạ, phải tự lực hoàn toàn, những khó khăn các em vấp phải thường trở nên khó vượt qua hơn bình thường, dẫn đến lo âu, buồn chán, hẫng hụt và khủng hoảng tâm lý. 

Trẻ nhỏ và cô đơn càng dễ mắc bệnh 

Tình trạng rối loạn kể trên rất dễ xảy ra nếu trẻ được đưa ra nước ngoài khi còn quá nhỏ mà không có sự chuẩn bị kỹ càng. Trường hợp của Việt Anh, 10 tuổi, là một ví dụ. Mồ côi bố, cậu bé này sống với mẹ trong khu buôn bán của người Việt tại Nga. Mẹ cậu rất ít quan hệ với các đồng bào của mình, cũng không chơi với nhiều người bản xứ. Ngoài giờ đến lớp, hai mẹ con thui thủi với nhau nhưng cũng ít trò chuyện. 

Ít giao tiếp, Việt Anh nói tiếng Việt tồi, tiếng Nga cũng không sõi, lại không biết cách hòa nhập, kết giao nên vừa học kém vừa không có bạn. Cậu bé bị đưa vào một lớp cá biệt cùng một số học sinh người Nga và cũng rất cô đơn trong lớp đó. Dần dần Việt Anh trở nên nghịch phá quá mức, khó tập trung chú ý và có nhiều biểu hiện bất thường nên được mẹ đưa về nước. 

Tại Việt Nam, Việt Anh được trị liệu bằng các trò chơi mà cháu có khả năng như đánh cờ, vẽ... và luôn được khen, khích lệ. Cháu lại được các cô bác, anh em họ săn đón, yêu mến, lại sống trong môi trường văn hóa thuần khiết Việt Nam thay vì nửa nọ nửa kia như trước đây. Nhờ đó, Việt Anh cảm thấy tự tin, hạnh phúc và nhanh chóng trở nên bình thường. 

Người đi xuất khẩu lao động cũng là nạn nhân 

Trong số bệnh nhân cần trị liệu tâm lý có không ít người từng đi lao động ở nước ngoài, anh Minh 37 tuổi ở Bắc Giang là một ví dụ. 

Sau một thời gian làm việc ở Đài Loan, anh Minh chuyển sang Hàn Quốc làm vì thu nhập ở đây cao hơn nhiều. Nhưng ở nơi mới, anh rất lúng túng vì biết quá ít tiếng Hàn, cường độ làm việc và yêu cầu về kỹ thuật cao nên Minh không đáp ứng được. Khí hậu quá lạnh ở nước bạn lại khiến Minh yếu đi. 

Ở lại thì kham không nổi, về thì lấy gì bù vào số tiền vay để được ra nước ngoài. Lo sợ, bế tắc, kiệt sức, Minh bị trầm cảm và rối loạn lo âu, phải về nước điều trị dài ngày. 

Còn anh Quyết ở Hà Nam vốn là một kỹ sư, tiếng Anh tốt nên kiếm được việc ở một nhà máy tại Hàn Quốc. Nhà máy này liên tục sa thải những nhân viên không đạt yêu cầu nên anh luôn phải gồng mình để bám trụ. Do làm tốt hơn, anh bị nhiều đồng nghiệp bản xứ ghen ghét, tìm cách chơi xấu, phải đề phòng rất đau đầu. 

Có lần bị quản đốc người Hàn Quốc đánh, nhờ hiểu biết, giỏi ngoại ngữ, Quyết kiện lên lãnh đạo khiến quản đốc bị đuổi. Người thay thế ông ta luôn tìm cách để bắt lỗi anh, báo cáo về anh rất xấu và Quyết có nguy cơ bị sa thải. Quá căng thẳng, lại kiệt sức vì phải làm thêm việc nặng 4 tiếng mỗi ngày trong giá rét khắc nghiệt, anh lên cơn kích động, đập phá và phải về nước. Trong quá trình điều trị, Quyết vẫn thường xuyên mơ thấy mình đang đối mặt với nỗi sợ hãi mất việc, trở về Việt Nam với đống nợ nần. 

Nếu không vững vàng, đừng ra nước ngoài 

Theo tiến sĩ Lã Thị Bưởi, để tránh tình trạng trên, cần có sự chuẩn bị kỹ càng cả về tâm lý và kỹ năng sống trước khi ra nước ngoài học hoặc làm việc. 

Với học sinh sinh viên: Trước khi cho con đi du học, cha mẹ nên cân nhắc xem ngoại ngữ của trẻ có tốt không; học lực của trẻ có phù hợp với chuyên ngành và bậc học đã chọn hay không; khả năng sống tự lập, giao tiếp, thích ứng với môi trường mới của trẻ có cao không. Nếu câu trả lời là không thì chưa nên cho con đi. 

Với những người kiếm sống ở nước ngoài và cho con đi theo, cần đảm bảo cho trẻ mối quan hệ cộng đồng tốt, giúp con giao tiếp với cả đồng bào lẫn người bản xứ, và luôn quan tâm xem con có gặp khó khăn gì trong việc hòa nhập không. 

Với người xuất khẩu lao động: Cần có sức khỏe tốt, tìm hiểu kỹ về những yêu cầu công việc ở nước ngoài để biết mình có thể đáp ứng đến đâu. Về tâm lý, phải có phương hướng rõ ràng cho tương lai, quyết tâm và tin tưởng là sẽ đạt được mục đích. Những người sức khỏe kém, dễ sợ hãi, ngã lòng khi gặp khó khăn không nên đi. 

Ngoài ra, khi ở nước bạn, nên cố gắng tạo các mối quan hệ bạn bè tốt để có thể chia sẻ, giải tỏa những stress trong công việc và cuộc sống xa nhà.

Theo Hải Hà (VNE)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Được học tập trong môi trường tốt, thầy cô giáo và gia đình quan tâm dạy dỗ, chăm sóc chu đáo, các em sẽ luôn giữ được sự hồn nhiên trong trẻo (Ảnh có tính minh họa)

Cuối tháng 11-2007, Khoa Tâm lý Bệnh viện (BV) Nhi Đồng 2 TPHCM tiếp nhận một cháu bé học lớp 2 có triệu chứng thường xuyên bị ngất xỉu. Cháu bé kể những lần đứng cạnh cô giáo, cháu đều run lẩy bẩy và bỗng dưng nói lắp. Sau khi khám, các bác sĩ chẩn đoán cháu bị rối loạn tâm lý do việc học căng thẳng và quá sợ cô giáo.

Sợ đánh, hù dọa, ép ăn uống... 

Chuyên viên trị liệu tâm lý Hoàng Thị Vân, Khoa Tâm lý BV Nhi Đồng 2 TPHCM, cho biết Khoa Tâm lý đã từng trị liệu cho nhiều bệnh nhi bị rối nhiễu tâm lý do các em quá sợ thầy cô giáo. 

Khi các chuyên gia tâm lý hỏi nguyên nhân làm các em sợ thì có em kể rằng thường xuyên bị thầy cô giáo đánh, nhéo tai... Có trẻ bị thầy cô hù dọa sẽ đưa ra phơi nắng... Có trẻ còn kể cô giáo đã sử dụng một hình phạt rất vô lý như bạn nào được 9 điểm sẽ bị đánh 1 roi, 8 điểm bị đánh 2 roi. Với trẻ nhỏ, ngay cả việc ép ăn, uống sữa... cũng làm cho chúng sợ. 

Bên cạnh đó, những giáo viên không làm cho trẻ tôn trọng cũng ảnh hưởng đến tâm lý của trẻ. Một cháu bé đã vừa khóc vừa kể với chuyên viên tâm lý là khi cháu làm toán khác với cách cô giáo dạy, cô lập tức xé tập làm cháu cảm thấy rất nhục và giận cô. 

Một bệnh nhi khác e dè nói “cháu rất sợ cô giáo”. Dù cô không trực tiếp đánh các bạn trong lớp nhưng cô cho phép 2 bạn nam to lớn có quyền đánh những học sinh mắc lỗi. Lớp của cháu đã có một bạn mắc lỗi bị đánh vỡ mạch máu mắt, bản thân cháu cũng từng bị đánh nên rất sợ... 

Rối nhiễu tâm lý là những biểu hiện tâm lý làm cho sự phát triển hoặc bị ngừng lại hoặc chệch đi. Đa số trẻ bị rối nhiễu tâm lý được đưa đến Khoa Tâm lý với nhiều triệu chứng khác nhau như đau bụng, nhức đầu, tức ngực, khó thở, co giật, run tay, nôn kéo dài, tiểu lắt nhắt, mất ngủ, ngủ giật mình mà không có nguyên nhân thực thể. 

Một số trẻ khác được phát hiện bệnh do nhà trường đề nghị gia đình đi kiểm tra tâm lý vì có những hành vi gây hấn, chống đối hay đe dọa trẻ khác. Một số trường hợp khác được phát hiện do gia đình nhận thấy trẻ mất khả năng tập trung, thiếu tự tin hơn trước. Đối với trẻ nhỏ ở trường mẫu giáo hoặc tiểu học, các em lo sợ khi đến trường, khóc và đòi ở nhà. 

Ảnh hưởng đến sự phát triển nhân cách 

Theo chuyên gia tâm lý Ngô Xuân Điệp, Khoa Tâm lý BV Nhi Đồng 2, trẻ em rất nhạy cảm nên chỉ cần thầy cô giáo la cũng đã làm trẻ sợ, chưa kể đến chuyện đánh đập, hù dọa... Thời gian gặp gỡ, tiếp xúc giữa thầy cô và trẻ gần như diễn ra thường xuyên nên khi quá sợ thầy cô giáo, trẻ sẽ bị stress âm ỉ kéo dài. 

Ngày nào trẻ cũng căng thẳng, lo lắng sẽ gây ảnh hưởng đến việc học tập. Khi trong lòng trẻ luôn sẵn một mối lo thì trẻ sẽ khó tiếp thu được bài giảng. Tình trạng tâm lý này kéo dài còn ảnh hưởng đến sự phát triển nhân cách của trẻ, trẻ sẽ trở nên nhút nhát, tự ti hoặc phát triển theo chiều hướng bướng bỉnh, khó dạy. 

Chuyên viên trị liệu tâm lý Hoàng Thị Vân cho rằng đối với các trẻ mẫu giáo và các em học sinh, thầy cô giáo thường được thần tượng hóa. Các em luôn nghĩ thầy cô là người có quyền năng, hiểu biết do vậy thầy cô giáo chính là người tạo niềm tin, nền tảng kiến thức đầu đời cho các em. 

Các thầy giáo ở bất cứ bậc học nào không chỉ ảnh hưởng đến sự phát triển về trí tuệ mà còn ảnh hưởng đến sự phát triển nhân cách của trẻ. Với những phương pháp dạy học thích hợp, cùng với sự khích lệ, động viên kịp thời, giáo viên có thể giúp trẻ vượt qua những trở ngại của mình để có những kết quả tốt nhất. 

Ngược lại, khi giáo viên dùng những biện pháp không tế nhị như đánh đòn, tát tai, xé tập, hù dọa, bỏ mặc hoặc khi để trẻ thấy sự không công bằng trong việc dạy học hay ứng xử thì hình tượng thầy cô trong các em sẽ sụp đổ, các em sẽ cảm thấy hoang mang, ấm ức, lo sợ vì mất một chỗ dựa tinh thần dẫn đến các rối nhiễu tâm lý.

NLĐ
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




1. Cứu sống bệnh nhân tự đâm thủng tim

Vì giận vợ, một người đàn ông 33 tuổi ở huyện Cư Jút tỉnh Đắk Nông đã cầm dao tự đâm vào ngực mình. Con dao làm anh bị thủng tim và suýt mất mạng.

Bệnh nhân được đưa vào Bệnh viện Đa khoa Đăk Lăk tối 12/10 trong tình trạng choáng và mất máu nặng, chèn ép tim cấp do thủng tâm thất trái, tiên lượng xấu. Các bác sĩ quyết định mổ cấp cứu cho anh.

Việc gây mê được bắt đầu khi tim bệnh nhân đã ngừng đập. Các bác sĩ đã khẩn trương mở lồng ngực, bóp tim trong lồng ngực cho cơ quan này hoạt động trở lại. Sau đó họ làm sạch màng tim và màng phổi, khâu lỗ thủng cơ tim, cầm máu.

Sau 80 phút phẫu thuật và truyền hơn 1,2 lít máu, ca mổ đã thành công vượt dự kiến. Hiện bệnh nhân hồi phục tốt.
(Theo VNExpress)

2. 74 nữ sinh đột ngột ngất xỉu

Liên tiếp các ngày 12-17/10, tại trường THPT Nguyễn Tất Thành, xã Đạo Nghĩa, huyện ĐăkR’Lấp (Đăk Nông) có 74 học sinh nữ bị ngất xỉu.

Các em phải đi cấp cứu tại Trung tâm y tế huyện ĐăkR’Lấp. Riêng ngày 12/10, có hơn 60 học sinh nữ bị ngất xỉu.

Chiều 17/10, bác sĩ Ngô Minh Trực, Giám đốc Sở Y tế tỉnh, cho biết:, các nữ sinh bị ngất xỉu là do bệnh Hysteria, có triệu chứng tê chân tay, khó thở. Đây là bệnh tâm sinh lý của tuổi mới lớn, khi có em bị bệnh thì các em khác cũng bị theo do tính chất tâm lý.
Hiện, các em đã ổn định tâm lý, hồi phục sức khỏe và đều xuất viện về nhà.
(Theo VNExpress)

3. Hôn mê vì ăn sam biển

Sau bữa rượu với sam biển, anh Trần Minh Tuấn (22 tuổi, Vũng Tàu) bị liệt cơ toàn thân, thậm chí không tự thở được, tính mạng bị đe dọa.

Ngày 16/10, anh Tuấn được người nhà đưa vào cấp cứu tại Bệnh viện Lê Lợi, thành phố Vũng Tàu trong tình trạng suy hô hấp và liệt, hôn mê. Trước đó, anh Tuấn đã uống rượu với sam biển. Anh được các bác sĩ cấp cứu kịp thời cho thở máy và uống thuốc. Đến nay, bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch.

Trước đó, chiều 14/10, bệnh viện cũng cấp cứu cho một trường hợp ngộ độc sam khác, đó là em Lê Nhật Trường, 7 tuổi, đến viện trong tình trạng hôn mê, suy hô hấp nặng. Phải sau hai ngày, bệnh nhi mới hồi tỉnh.

Bác sĩ Nguyễn Đình Tuấn, khoa Hồi sức cấp cứu Bệnh viện Lê Lợi, cho biết ngộ độc sam hiện không có thuốc giải nên tính mạng bệnh nhân bị đe dọa nếu không cấp cứu kịp thời.
(Theo VNExpress)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Công việc lặp đi lặp lại một cách nhàm chán khiến bạn trở nên thiếu linh hoạt. Thậm chí bạn chẳng muốn động tay động chân, dù vốn không lười biếng.

Rơi vào tình trạng ấy, hẳn bạn rất muốn lấy lại cảm hứng và sự sung sức như ngày đầu để hoàn tất công việc một cách hiệu quả. Hãy thử các cách sau:

Tự giải thoát: Xin nghỉ phép vài ngày để đầu óc nhẹ nhàng, thanh thản. Bạn có thể đi uống cà phê, tán dóc với bạn bè, xem phim, ca nhạc... (những chuyện trước đây bạn không có thời gian thực hiện). "Sang" hơn, bạn có thể làm một tour nghỉ mát ngắn để hồi phục sức lực.

Ngủ được là tiên: Ngủ là một trong những giải pháp lý tưởng giúp bạn lấy lại nguồn năng lượng tiêu hao. Sau một giấc ngủ "no nê", bạn sẽ cảm thấy sung sức và dễ chịu hơn. Tuy nhiên, lạm dụng giấc ngủ lại gây phản ứng ngược, khiến cơ thể bạn rã rời, đầu óc kém minh mẫn.

Có cái nhìn tích cực hơn về công việc: Sẽ giúp bạn loại bỏ cảm giác mệt mỏi, chán chường. Hãy nghĩ rằng từ khi làm công việc này, bạn tậu được chiếc xe mơ ước, đủ tiền đi mua sắm cuối tuần. Không chỉ thế, bạn còn quen được nhiều đồng nghiệp tốt (biết đâu còn "cưa" được một anh). Giờ thì bạn sẽ thấy hứng khởi hơn khi đến công sở rồi chứ?

Thi đua để tạo cảm hứng: Hãy cùng những đồng nghiệp khác lên kế hoạch cạnh tranh năng suất với nhau. Ganh đua sẽ khiến bạn có động lực để vươn lên. Đừng quên, đây là sự ganh đua lành mạnh chứ không phải cuộc chiến giành thắng, thua.

Đề cao bản thân: Đôi khi, đó cũng là một cách để bạn tự tiếp thêm sức lực cho mình. Điều này rất khác với tính tự cao tự, tự đại. Bạn là một mắt xích không thể thiếu trong cỗ máy của công ty, đừng quên điều ấy.

Yêu: Bạn có biết, sau mỗi lần "gần gũi", cơ thể sẽ sản sinh một lượng oxytocin, giúp chúng ta sảng khoái hơn? Sau một đêm "mặn nồng", tinh thần của bạn sẽ trở nên hưng phấn; cảm giác ù lì, buồn chán, uể oải rủ nhau trốn cả. Sự thỏa mãn trong chuyện ấy cũng giúp bạn tự tin hơn khi phát biểu trước đám đông. Tuy nhiên, cách này chỉ hữu hiệu khi bạn thực hiện điều độ và chú trọng đến chất lượng "yêu".

Chăm sóc bản thân: Đôi khi, bạn cũng phải biết cách "chi đẹp" để đổi lấy nguồn năng lượng và sự thoải mái cho mình. Hãy ăn một bữa thật ngon, đi spa, massage để thư giãn toàn thân. Các liệu pháp này sẽ khiến bạn cảm thấy khỏe khoắn hơn.
(Theo Tiếp Thị & Gia Đình)
-->đọc tiếp...

/
Chào các bạn, bạn đã vào trang Benhtimmach.com chưa, đây là trang tư vấn sức khoẻ miễn phí chuyên sâu về lĩnh vực tim mạch click here