Chào các bạn, mời bạn quảng cáo banner tại đây kích thước 500x70 - giá mềm 700.000/tháng. liên hệ suckhoegd@gmail.com. Mr.Cường



| 0 tin nhắn ]




VNDOC.COM - BS MANH HA

Gần đây có thông tin một số sinh viên của Trường đại học Y dược TP.HCM ở trong ký túc xá Ngô Gia Tự (Q.5, TP.HCM) bị nhiễm bệnh lao kháng thuốc. Các sinh viên của trường và ký túc xá đang rất lo lắng.

BS Nguyễn Huy Dũng - giám đốc Bệnh viện (BV) Phạm Ngọc Thạch (TP.HCM) - cho biết đến nay BV chỉ tiếp nhận điều trị duy nhất một sinh viên học khoa dược năm 6 bị bệnh lao siêu kháng thuốc. Sinh viên này đến BV Phạm Ngọc Thạch điều trị hồi gần cuối năm 2007, sau đó mới phát hiện bệnh nhân (BN) bị bệnh lao siêu kháng thuốc. 

Do đây là BN điển hình bị siêu kháng thuốc lao đầu tiên ở TP.HCM được phát hiện và do tính chất nguy hiểm của bệnh nếu lây lan ra cộng đồng, nên BN đã phải tạm nghỉ học vào BV điều trị cách ly từ cuối tháng 3-2008. Hiện BV Phạm Ngọc Thạch đang áp dụng phác đồ sử dụng cùng một lúc năm loại thuốc kềm khuẩn và diệt khuẩn lao, cũng như điều trị nâng đỡ thể trạng cho BN. Hiện sức khỏe BN có cải thiện tốt về mặt lâm sàng.

Bác sĩ Huy Dũng cho biết BV đã đề xuất các biện pháp tầm soát, phát hiện ca bệnh và phòng chống lây lan. Theo đó, tất cả sinh viên (hơn 100 người) học chung lớp với BN, những sinh viên ở cùng phòng và những phòng lân cận với BN ở ký túc xá, người thân trong gia đình, bạn bè... thường xuyên có tiếp xúc với BN đều được BV tiến hành cho chụp X-quang phổi để tầm soát. 

Kết quả bước đầu cho thấy đến chiều 19-4 BV vẫn chưa phát hiện có thêm trường hợp nào bị bệnh lao.  

(Vndoc.com - Theo TT)

VNDOC. COM có bài mới hay vào hôm nay.

  1. Sự phát triển tính dục ở nam giới .
  2. Xung trận liên tiếp có sao không  ?
  3. Bí mật xung quanh bệnh án của Napoleon.
  4. Bạn gái đi nâng ngực cần biết.
  5. Chàng có muốn nàng khởi xướng chuyện ấy ?
  6. Cuộc chiến với ung thư vú của một cựu hoa hậu.
  7. Ăn cơm trưa thế nào mới đúng.


My World Visitor Profile Map
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

100 bệnh nhân bị lao kháng thuốc ở TP.HCM sẽ được chọn tham gia chương trình điều trị đầu tiên dành riêng cho nhóm bệnh nhân này tại VN. Viện trưởng Viện Lao và bệnh phổi T.Ư Đinh Ngọc Sỹ vừa cho biết.

Theo ông Sỹ, điều tra mới nhất cho thấy tỉ lệ người bệnh lao bị kháng thuốc ở VN đã tăng từ 2,3% (điều tra năm 2003) lên khoảng 3% trong điều tra vừa kết thúc. Tại TP.HCM, tỉ lệ này lên đến 5-6%, gấp đôi tỉ lệ chung. Ngoài lý do TP.HCM là đô thị đông dân, nguồn lây lớn, còn có yếu tố hệ thống y tế tư nhân hoạt động mạnh và người dân ưa sử dụng dịch vụ tư nhân, trong khi hệ thống này phần lớn điều trị bệnh lao theo kinh nghiệm. 

Ông Sỹ cũng cho biết chi phí điều trị chứng lao kháng thuốc rất đắt, với nhiều loại thuốc. Trong khi nếu không điều trị, bệnh nhân sẽ tử vong sau khi được phát hiện chỉ khoảng một năm do các tổn thương phổi khó hàn gắn và mắc các bệnh khác. Chưa kể họ sẽ lây bệnh cho nhiều người khác, mà vi khuẩn lây lan lại là vi khuẩn lao đã kháng thuốc.

Tại VN, hiện mỗi năm có khoảng 100.000 ngàn bệnh nhân mắc lao mới được phát hiện.  

(VNDOC 's Blog - Theo TT)


-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Tổ chức Y tế thế giới (WHO) vừa có báo cáo cảnh báo về tình trạng lao kháng thuốc đang lan nhanh trên thế giới.

Theo WHO, tại một số nước tỷ lệ mắc lao kháng thuốc đã tăng đến hơn 20%, cao hơn nhiều so với con số mà các chuyên gia từng lo ngại.

Nơi có tỷ lệ lao kháng thuốc cao nhất là Baku, thủ đô Azerbaijan, với 22,3% ca mắc bệnh lao mới được phát hiện kháng thuốc.

Tình hình càng đáng lo ngại hơn khi các chuyên gia phát hiện XDR-TB, một chủng lao kháng thuốc khá phổ biến và gần như không thể điều trị, hiện đã được phát hiện ở 45 nước.

Báo cáo của WHO được đưa ra dựa trên thông tin thu thập trong thời gian từ 2002-2006 ở ½ các nước trên thế giới do các nước còn lại không hợp tác. Chẳng hạn tại châu Phi chỉ có sáu nước cung cấp thông tin về lao kháng thuốc cho WHO.

“Lao kháng thuốc là mối đe dọa lớn đối với tất cả mọi người trên hành tinh này. Không như HIV chỉ lây lan qua những con đường đặc biệt nào đó, bạn có thể bị mắc bệnh khi đi tàu hỏa hoặc máy bay”, Mark Harrington, giám đốc điều hành Treatment Action Group, một nhóm chuyên gia cố vấn sức khỏe cộng đồng, nói.

Các chuyên gia cho rằng cần có nhiều loại thuốc trị lao mới cũng như nhiều phương pháp chẩn đoán mới nhằm phát hiện sớm các chủng lao kháng thuốc.
(VNDOC 's Blog - Theo TT)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]






-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Chỉ trong vài tuần, phổi, phế quản đã bị trực khuẩn lao phá hủy bằng một người nhiễm lao mạn tính 2-3 năm; bệnh nhân chết trong vòng 3 tháng. Do tiến triển nhanh nên bệnh lao cấp tính này được gọi là lao ngựa phi.

Y học gọi thể bệnh lao này là "phế quản phế viêm". Với chứng lao thông thường, bệnh trải qua các giai đoạn như diễn biến nhanh khi chưa điều trị, xen kẽ với các đợt bệnh giảm tưởng như hồi phục, sau 2 năm thì tử vong do biến chứng hoặc suy kiệt, suy hô hấp. Nhưng chứng lao ngựa phi tiến triển cấp tập, không có giai đoạn thoái triển, gây tử vong rất nhanh.

Hiện nay, do y học phát triển, lao được phát hiện và chữa sớm nên thể ngựa phi này ít gặp. Tuy nhiên, sự bùng nổ đại dịch HIV/AIDS trên toàn cầu, sự kết hợp lao - HIV khiến cho nguy cơ lao ngựa phi trở nên rất lớn.

Triệu chứng bệnh xuất hiện tùy theo độ tuổi. Ở trẻ sơ sinh, sau lao sơ nhiễm, hạch lao ở trung thất vỡ vào phế quản. Ở trẻ nhỏ, khởi đầu của bệnh rất giống viêm phổi - phế quản thông thường, thường xuất hiện sau một bệnh nhiễm khuẩn (cúm, sốt, ho gà...).

Trong vài ngày, bệnh đã nặng như đã bị lao nhiều tháng. Bệnh nhân sốt cao, gầy sút nhanh, mệt mỏi, huyết áp giảm, ho liên tục hay từng cơn dữ dội, ho ra máu nhiều. Chụp phổi thấy các hạt cục lao rải rác ở hầu hết hai phổi và nhiều hang lao khổng lồ.

Bệnh nhân thường chết vì biến chứng (ho ra máu, tràn khí màng phổi...). Đáng sợ nhất là hiện tượng ho máu "sét đánh”, xảy ra đột ngột như tiếng sét đánh bên tai: Bệnh nhân ho ra máu với khối lượng 300-400 ml hay nhiều hơn, hoặc chỉ ra rất ít nhưng gây ngạt thở cấp, chân tay chới với giãy giụa, tím tái, vã mồ hôi, són tiểu, răng nghiến chặt, chết trong vòng 5-10 phút.

Nếu được phát hiện sớm, bệnh nhân vẫn cần điều trị phối hợp các thuốc chữa lao trong thời gian dài.
(Theo Sức Khỏe & Đời Sống)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Tỷ lệ mắc lao phổi trong các trại giam cao gấp 15-20 lần so với cộng đồng, tỷ lệ kháng đa thuốc cũng gấp 7 lần. Đây là một nguồn lây lớn cho cộng đồng, nhất là trong hoàn cảnh dịch HIV đang bùng phát.

Tiến sĩ Đinh Ngọc Sỹ, Giám đốc Bệnh viện Lao và bệnh phổi Trung ương, cho biết, mặc dù văcxin và thuốc điều trị lao đã ra đời từ lâu nhưng việc thanh toán bệnh này vẫn là một viễn cảnh xa vời. Nguyên nhân là việc kiểm soát nguồn lây và điều trị chưa thực sự hiệu quả. Để khống chế tốt dịch bệnh, mỗi năm ngành y tế phải phát hiện ít nhất 70% bệnh nhân lao mới và điều trị cho tối thiểu 85% số bệnh nhân.

Tuy nhiên, trong năm nay, con số phát hiện mới chỉ đạt khoảng 42% và số điều trị khỏi cũng chưa đạt chuẩn. Sự phát triển của dịch HIV khiến cho công tác chống lao càng khó khăn hơn vì căn bệnh này làm tăng nguy cơ nhiễm và tiến triển thành bệnh lao. Nếu không nhiễm HIV, chỉ 5% số người nhiễm khuẩn lao tiến triển thành bệnh; nhưng ở những người nhiễm HIV, tỷ lệ này lên đến 30%.

Ở các trại giam và trung tâm chữa bệnh, giáo dục, lao động xã hội (trung tâm 05-06), việc phát hiện và điều trị lao càng kém hơn. Kết quả điều tra của chương trình phòng chống lao cho thấy, ở trong nhà tù, cứ 100.000 người thì có khoảng 1.000-1.900 người mắc lao phổi, trong khi ở cộng đồng, con số này chỉ là 72. Gần 2/3 số bệnh nhân lao ở đây kháng thuốc, hơn 1/4 kháng đa thuốc.

"Lao và HIV là hai bệnh hay gặp nhất ở các trại giam và trại 05-06. Nguy cơ kết hợp 2 bệnh này là rất lớn vì có những trung tâm giáo dưỡng có tỷ lệ nhiễm HIV tới gần một nửa. Các bệnh nhân này là nguồn lây nguy hiểm không chỉ cho các trại viên, học viên mà cả cho cán bộ và cộng đồng khi họ trở về" - tiến sĩ Nguyễn Thị Xuyên, Thứ trưởng Bộ Y tế nói. Theo Cục Y tế Bộ Công an, tỷ lệ cán bộ các trại giam mắc lao cao hơn cộng đồng tới 3-5 lần.

Điều đáng sợ là rất khó quản lý các nguồn bệnh này do họ cứ vào, ra trại thường xuyên, nhiều trường hợp chuyển trại mà nhân viên y tế không biết vì phải giữ bí mật. Bệnh nhân phần lớn bỏ trị và làm tăng khả năng kháng thuốc. Thạc sĩ Chu Mạnh Dũng thuộc Chương trình chống lao quốc gia cho biết, phạm nhân vào trại hầu như không được khám phát hiện lao, điều kiện vật chất và nhân lực trong tù cũng không cho phép triển khai tốt các biện pháp quản lý điều trị. Trong số phạm nhân mắc lao, nhiều người đã tự dùng thuốc nhưng phần lớn là dùng sai.

Theo ông Đinh Ngọc Sỹ, quản lý lao trong nhóm cư dân đặc biệt là một yếu tố quan trọng nhằm khống chế bệnh trong cộng đồng. Ngành y tế đang có kế hoạch xây dựng mô hình điểm phòng chống lao trong trại giam và nhân rộng nó, đồng thời tập huấn về bệnh cho cán bộ và trại viên.
(Theo Vnexpress)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]

Vi khuẩn lao đi vào da qua những vết xây xát, chảy máu hoặc những vết cắt, thường là ở các phần hở như bàn chân, cẳng chân, bàn tay hay mặt. Ở các nước có phong tục cắt bao quy đầu và âm vật, lao còn có thể xâm nhập qua tổn thương ở đây.

Thương tổn của lao da xuất hiện do rối loạn chức năng da, mà nguyên nhân là sự giảm độ bền và sức thẩm thấu của các mạch máu lớp hạ bì, rối loạn chuyển hóa nước muối khoáng và sự thăng bằng của các vitamin. Lao da còn chịu ảnh hưởng của điều kiện sống và xã hội như ô nhiễm, chỗ ở chật chội, thiếu ánh nắng mặt trời, phong tục tập quán...

Sau khi lao da xâm nhập qua các vết đứt, xây xát, các vết này sẽ lên sẹo bình thường nhưng sau một thời gian lại sưng, không đau hoặc đau ít, sau đó vỡ ra tạo một ổ loét nông, hạch khu vực to dần. Đây là phức hợp sơ nhiễm ở da. Ổ loét dày và to dần, ăn rộng ra vùng da xung quanh. Có những nốt bã đậu nhỏ màu vàng. Hạch khu vực vỡ gây rò và loét.

Lupus lao là thể hay gặp nhất, thường xảy ra ở lứa tuổi thanh thiếu niên, có các hình thái sau:

Lupus lao phẳng: Các củ lao nổi cao trên mặt da, kích thước từ 1 mm đến 3 mm. Ấn vào xuất hiện màu vàng, dùng kim chọc có cảm giác như chọc vào một miếng bở.

Lupus lao vẩy nến: Có một lớp vảy dày trên mặt tổn thương.

Lupus lao loét: Nhiều ổ loét nông bờ nham nhở. Đáy ổ có các hạt lổn nhổn lẫn với mủ.

Lupus lao mì: Tổn thương sần mì như hạt cơm.

Lao cóc hay gặp ở người lớn, gồm nhiều sẩn chắc, mặt sần sùi có vảy, kích thước 2-3 mm, màu tím viền đỏ, đứng sát nhau trông như da cóc.

Lao kê ở da hiếm gặp, phổ biến ở những người có HIV/AIDS. Trên da, thậm chí toàn thân có những nốt màu đỏ, đồng kích thước 1-2 mm, không nổi cao hơn mặt da.

Để chẩn đoán lao da, phải dựa vào tổn thương cơ bản, tìm vi khuẩn. Lao da có thể bị nhầm với mụn cơm do virus, các sẩn ban giang mai.

Lao da có thể điều trị tốt bằng chống lao đường toàn thân. Có thể đốt điện hay đốt bằng hóa chất, laser và phẫu thuật cắt bỏ tổn thương, vá da.
(Theo vnexpress)
-->đọc tiếp...

| 1 tin nhắn ]




Môi trường ô nhiễm, tệ khạc nhổ, xả rác bừa bãi nơi công cộng, dân nhập cư đông... là những yếu tố khiến TP.HCM trở thành nơi có số người mắc lao và bị kháng thuốc cao nhất nước.

Thày thuốc bất lực

Bác sĩ Nguyễn Hồng Đức, Trưởng khoa Khám, Bệnh viện Phạm Ngọc Thạch TP HCM, cho biết vi khuẩn lao kháng thuốc có thể do chúng tự biến đổi để tồn tại, hoặc do bệnh nhân dùng kháng sinh bừa bãi, tự ý ngừng thuốc, giảm liều... Kháng thuốc còn do bác sĩ điều trị không đúng cách.

Theo ông Đinh Ngọc Sĩ, Giám đốc Bệnh viện Lao và bệnh phổi Trung ương, cứ 3 người mắc bệnh lao ở Việt Nam thì 1 bị kháng thuốc. Tỷ lệ kháng đa thuốc là khoảng 3%; chi phí điều trị cho trường hợp này cao hơn hàng chục lần so với bệnh nhân lao thông thường.

Hiện Bệnh viện Phạm Ngọc Thạch triển khai thí điểm điều trị lao đa kháng thuốc theo phác đồ mới gồm các thuốc ít bị kháng nhất. Tuy nhiên, thời gian điều trị rất dài (18-24 tháng), tỷ lệ lành bệnh chỉ khoảng 50-60%. Khi dùng phác đồ này, nếu bệnh nhân không tuân thủ đúng hướng dẫn thì khả năng khỏi rất thấp, lúc đó không còn thuốc nào để chữa.

Năm 2006, Tổ chức Y tế thế giới (WHO) đã khuyến cáo về sự xuất hiện một loại bệnh lao siêu kháng thuốc (XDR). Theo ông Đinh Ngọc Sĩ, cuộc điều tra toàn quốc chưa phát hiện trường hợp XDR nào ở Việt Nam. Nhưng bác sĩ Nguyễn Hồng Đức lại cho biết ông đã ghi nhận một vài trường hợp nghi ngờ mắc dòng lao này. Các bệnh nhân đang được theo dõi chặt chẽ, nhưng rất khó ngăn khả năng lây lan, vì Việt Nam không cấm bệnh nhân lao kháng thuốc sử dụng phương tiện giao thông công cộng như ở nhiều nước.

Những con số đáng sợ:

- TP.HCM có tỷ lệ lao kháng thuốc cao nhất nước, gần 40%. Con số này cao gấp 3 lần so với Mỹ, 5 lần so với Anh, 10 lần so với Scotland và gấp 4 lần tỷ lệ trung bình của thế giới (9,9%).

- Lao thường đi kèm với HIV. Cứ 8 bệnh nhân lao đăng ký điều trị tại TPHCM thì có 1 nhiễm HIV.
- Nếu không được chữa trị, một người mắc lao sẽ lây cho 10-15 người khác trong một năm.
(Theo VNExpress)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]






-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Với các thuốc chống lao hiện có, tỷ lệ chữa khỏi bệnh về lý thuyết có thể đạt tới 95%. Tuy nhiên, trên thực tế, rất nhiều người mắc lao điều trị mãi mà bệnh vẫn không giảm.

Có khá nhiều nguyên nhân khiến việc điều trị bệnh lao không đem lại kết quả:

Điều trị không đúng quy cách

Người bệnh tự ý điều trị không theo chỉ định của thầy thuốc chuyên khoa lao, chữa lao không đúng phác đồ đã được chỉ định, chẳng hạn:

- Chỉ dùng một loại thuốc chống lao hoặc dùng 2-3 loại thuốc nhưng đã bị kháng.

- Không có hoặc không đủ thuốc chủ yếu.

- Chỉ có thuốc kìm khuẩn, không có hoặc không đủ thuốc diệt khuẩn.

- Dùng thuốc không đủ liều lượng, không đúng quy cách như chia nhỏ liều dùng, không dùng thuốc ngày một lần mà chia ra làm nhiều lần.

- Thuốc kém phẩm chất, điều trị không đủ thời gian.

Dùng thuốc không đều đặn

Người bệnh lúc dùng thuốc, lúc không, tùy tiện.

Ngừng điều trị trước thời gian quy định

Nguyên nhân gây ngừng thuốc sớm có thể rất nhiều: Không hiểu rõ sự cần thiết phải điều trị đủ thời gian; điều trị được 1-2 tháng thấy triệu chứng lâm sàng giảm đi, hết sốt, hết ho, ăn uống ngon miệng, lên cân, sức khỏe trở lại gần như bình thường nên đã tự ý ngừng điều trị. Có thể bệnh nhân ngừng thuốc vì những lý do xã hội: không đủ khả năng tiếp tục điều trị do phải kiếm sống, do công tác, muốn giấu bệnh tật với gia đình, đồng nghiệp.

Cũng có bệnh nhân ngừng điều trị vì không được cung cấp đủ thuốc, không có điều kiện để lấy thuốc do nơi ở cách xa trung tâm y tế. Có khi người bệnh nhận được chỉ dẫn sai từ các thày thuốc không phải chuyên khoa lao. Ngừng điều trị cũng có thể do có tai biến, tác dụng phụ; đặc biệt với những người lớn tuổi, có tiền sử bệnh gan.

Khuẩn lao kháng thuốc

Trước đây, tỷ lệ kháng thuốc không nhiều; còn hiện nay tình hình kháng thuốc ngày một tăng, trở thành vấn đề nóng bỏng, sống còn. Bệnh nhân bị kháng thuốc thường do điều trị không đúng quy cách trong thời gian dài. Kháng thường xảy ra không chỉ với một loại thuốc mà có thể với nhiều loại. Việc tăng các chủng kháng đa thuốc đã trở thành mối đe dọa lớn đối với khả năng chữa khỏi bệnh lao.

Suy giảm miễn dịch do HIV/AIDS

Đây có thể là một nguyên nhân làm cho 50% người bị lao chữa không khỏi.
(Theo Hà Nội Mới)
-->đọc tiếp...

| 1 tin nhắn ]




Lao thanh quản có mối liên quan mật thiết với lao phổi. Từ phổi, vi khuẩn lao trong đờm, mủ bị khạc ra ngoài có thể dính vào thanh quản lúc đi qua cơ quan này và gây nhiễm bệnh, nhất là khi có các tổn thương viêm, phù nề, trợt...

Vi khuẩn lao còn đến thanh quản bằng đường bạch huyết và đường máu. Bệnh có thể phối hợp với lao khí - phế quản hoặc đơn độc mà không có tổn thương ở bất kỳ bộ phận nào khác.

Biểu hiện lao ở thanh quản rất đa dạng:

Thể thâm nhiễm: Niêm mạc thanh quản dày sần từng phần hoặc toàn bộ.

Thâm nhiễm phù nề: Niêm mạc thanh quản dày, mọng đỏ, nắp thanh quản có hình dạng “mõm cá mè” không di động được. Dây thanh âm to dày làm hẹp thanh môn.

Thâm nhiễm sùi: Trên nền thâm nhiễm có các nụ sùi.

Thâm nhiễm loét: Các nốt lao vỡ ra để lại các vết loét nông hoặc sâu bờ không đều trên nền niêm mạc dày sần.

Thể u lao: Khối u tròn nhẵn hoặc sần sùi như quả dâu.

Thể lao kê: Trên nền niêm mạc dày đỏ có các nốt nhỏ màu xám trắng đồng đều.

Dấu hiệu quan trọng nhất của lao thanh quản là thay đổi giọng nói. Khàn tiếng ngày một tăng, thậm chí gây mất tiếng khi dây thanh âm bị phá hủy hoàn toàn. Tiếng ho cũng khác lạ, nghe ồ ồ, rè rè; thoạt đầu ho khan, sau ho có đờm, mủ. Người bệnh nuốt vướng hoặc đau khi nuốt; sặc khi uống nước do nắp thanh quản di động không tốt, đậy không kín hoặc bị phá hủy.

Chứng khó thở xuất hiện muộn hơn do dây thanh âm phù nề, khối u lồi vào thanh quản hay do xơ sẹo co kéo, làm hẹp lòng thanh quản. Khó thở đột ngột xuất hiện từng cơn sau các kích thích như nội soi, sinh thiết; hoặc khó thở liên tục với đặc điểm có tiếng rít, nhiều khi tiếng rít to đến mức người bệnh cùng phòng chịu không nổi vào ban đêm.

Lao thanh quản có thể bị nhầm lẫn với các bệnh khác có cùng triệu chứng khàn tiếng, khó thở, có tiếng rít như viêm thanh quản do vi khuẩn khác, cúm, ung thư thanh quản, polyp, u nhú thanh quản, liệt dây thanh âm, lao phế quản, u ở trung thất hoặc phổi chèn ép vào khí quản...

Để chẩn đoán bệnh, phải tiến hành soi phế quản, sinh thiết để chẩn đoán mô bệnh và tìm tổn thương phối hợp, trước tiên là ở phổi. Về điều trị, ngoài việc sử dụng thuốc chống lao, bệnh nhân còn phải dùng thuốc chống viêm, phù nề (corticoid) để bảo tồn giọng nói và cải thiện khó thở.

Việc nội soi thanh quản ngoài chẩn đoán còn rất có ích cho việc chỉ định mở khí quản. Khi thanh quản hẹp, người bệnh khó thở nhiều, phải mở khí quản tạo một đường thông với bên ngoài không qua thanh quản. Đây là một chỉ định bắt buộc.

(Theo vnexpress)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Bộ lọc của cơ thể bao gồm: thận (máy lọc), bàng quang (bể chứa) và niệu quản, niệu đạo (những ống dẫn). Lao có thể làm thận teo nhỏ, mất chức năng lọc, thậm chí trở thành một túi mủ; bàng quang méo mó thu nhỏ lại, các ống dẫn trở nên dày, cứng, hẹp và tắc.

Tổn thương lao ở hệ tiết niệu có thể riêng biệt từng phần nhưng cũng có thể xuất hiện ở toàn bộ hệ thống; bắt đầu từ lao thận, vi khuẩn lao đi xuôi dòng nước tiểu gây tổn thương các phần khác. Tuy nhiên, vi khuẩn lao cũng có thể đến từ bộ phận khác bằng đường máu hay bạch huyết. Khi bị bệnh, tổn thương lao có thể thấy ở hầu hết các phần của bộ lọc là: thâm nhiễm, loét, hang, nốt u, sùi, xơ hóa.

Người bệnh bị lao tiết niệu có các triệu chứng sau:

Lao thận: Đau ngang lưng hoặc đau vùng hố thận, đái ra máu, ra mủ.

Lao bàng quang: Chiếm tới 60-70% lao tiết niệu, biểu hiện là đái rắt, đái buốt, đái nhiều về đêm. Nước tiểu có máu hoặc mủ.

Lao niệu quản: Thường là ở giai đoạn muộn, niệu quản nơi tổn thương hẹp lại làm gián đoạn ở trên và ứ nước tiểu gây đau. Nhiều khi có cơn đau quặn thận dễ nhầm với sỏi. Lao niệu quản ít gặp nhưng có thể gây triệu chứng khó đái và không đái được khi niệu quản hẹp, nên dễ nhầm lẫn với bệnh lậu mạn tính và bệnh ở tuyến tiền liệt.

Để chẩn đoán lao tiết niệu, việc đầu tiên cần làm là tìm vi khuẩn lao trong nước tiểu. Nhưng không phải ca bệnh nào cũng tìm thấy khuẩn lao. Nhiều trường hợp lúc đầu bác sĩ không nghĩ ngay đến bệnh lao nên thường bắt đầu từ siêu âm xem thận có to không, niệu quản có hẹp không, niêm mạc bàng quang có dày không; sau đó là chụp bộ lọc có cản quang, thậm chí chụp cắt lớp bằng máy điện toán.

Lao tiết niệu có thể nhầm lẫn với viêm đường tiết niệu. Nếu viêm bàng quang lâu ngày, điều trị bằng các kháng sinh không đỡ nên nghĩ đến lao. Bệnh có thể nhầm lẫn với viêm cầu thận, sỏi, bệnh ký sinh trùng (sán máng)...

Việc dùng thuốc chống lao đúng nguyên tắc theo đường toàn thân có thể bảo đảm chữa khỏi các tổn thương loét, nốt, hang ở hệ tiết niệu. Nhưng khi tổn thương đã xơ sẹo, làm tắc đường dẫn hay khi thận chỉ còn là một ổ mủ thì phải xem xét việc phẫu thuật.
(Theo tuoitre)
-->đọc tiếp...

| 0 tin nhắn ]




Với các thuốc chống lao hiện có, tỷ lệ chữa khỏi bệnh về lý thuyết có thể đạt tới 95%. Tuy nhiên, trên thực tế, rất nhiều người mắc lao điều trị mãi mà bệnh vẫn không giảm.

Có khá nhiều nguyên nhân khiến việc điều trị bệnh lao không đem lại kết quả:

Điều trị không đúng quy cách

Người bệnh tự ý điều trị không theo chỉ định của thầy thuốc chuyên khoa lao, chữa lao không đúng phác đồ đã được chỉ định, chẳng hạn:

- Chỉ dùng một loại thuốc chống lao hoặc dùng 2-3 loại thuốc nhưng đã bị kháng.

- Không có hoặc không đủ thuốc chủ yếu.

- Chỉ có thuốc kìm khuẩn, không có hoặc không đủ thuốc diệt khuẩn.

- Dùng thuốc không đủ liều lượng, không đúng quy cách như chia nhỏ liều dùng, không dùng thuốc ngày một lần mà chia ra làm nhiều lần.

- Thuốc kém phẩm chất, điều trị không đủ thời gian.

Dùng thuốc không đều đặn

Người bệnh lúc dùng thuốc, lúc không, tùy tiện.

Ngừng điều trị trước thời gian quy định

Nguyên nhân gây ngừng thuốc sớm có thể rất nhiều: Không hiểu rõ sự cần thiết phải điều trị đủ thời gian; điều trị được 1-2 tháng thấy triệu chứng lâm sàng giảm đi, hết sốt, hết ho, ăn uống ngon miệng, lên cân, sức khỏe trở lại gần như bình thường nên đã tự ý ngừng điều trị. Có thể bệnh nhân ngừng thuốc vì những lý do xã hội: không đủ khả năng tiếp tục điều trị do phải kiếm sống, do công tác, muốn giấu bệnh tật với gia đình, đồng nghiệp.

Cũng có bệnh nhân ngừng điều trị vì không được cung cấp đủ thuốc, không có điều kiện để lấy thuốc do nơi ở cách xa trung tâm y tế. Có khi người bệnh nhận được chỉ dẫn sai từ các thày thuốc không phải chuyên khoa lao. Ngừng điều trị cũng có thể do có tai biến, tác dụng phụ; đặc biệt với những người lớn tuổi, có tiền sử bệnh gan.

Khuẩn lao kháng thuốc

Trước đây, tỷ lệ kháng thuốc không nhiều; còn hiện nay tình hình kháng thuốc ngày một tăng, trở thành vấn đề nóng bỏng, sống còn. Bệnh nhân bị kháng thuốc thường do điều trị không đúng quy cách trong thời gian dài. Kháng thường xảy ra không chỉ với một loại thuốc mà có thể với nhiều loại. Việc tăng các chủng kháng đa thuốc đã trở thành mối đe dọa lớn đối với khả năng chữa khỏi bệnh lao.

Suy giảm miễn dịch do HIV/AIDS

Đây có thể là một nguyên nhân làm cho 50% người bị lao chữa không khỏi.
(Theo Hà Nội Mới)

-->đọc tiếp...

/
Chào các bạn, bạn đã vào trang Benhtimmach.com chưa, đây là trang tư vấn sức khoẻ miễn phí chuyên sâu về lĩnh vực tim mạch click here